Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342134

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.

n, Trương Suất thở dài, dừng tay. Chu Dạ chột dạ không dám nghe máy, Trương Suất liên tiếp bị gián đoạn, tâm tình không biết đã bị quét đi nơi nào. Trương Suất hỏi: “Không nghe sao?” Chu Dạ vội lắc đầu. “Không sao, không sao, không phải muốn vẽ cho xong sao? Bạn cứ vẽ tiếp đi, mình sẽ không cử động.”
Điện thoại vang mười tiếng chuông liền ngừng, cũng không gọi lại nữa. Mặt trời dần khuất về phía Tây, góc độ ánh sáng có chút tối dần. Trương Suất dừng bút, nhìn bức vẽ nhíu mày. Chu Dạ đứng bật dậy, xoa xoa hông. “Vẽ xong rồi sao, vẽ xong rồi sao? Cho mình xem với.”
Trương Suất nói: “Lần sau có khi phải tìm chỗ nào thoáng mát, ánh sáng mới tự nhiên hơn.” Chu Dạ nhún vai. “Có gì quan trọng chứ, chẳng qua chỉ là kí họa thôi mà.” Đi lại gần muốn xem, nào ngờ Trương Suất giơ tay kéo xuống, xé thành nhiều mảnh nhỏ, vất vào thùng rác.
Chu Dạ kêu lên: “Mất bao nhiêu công mới vẽ xong, sao lại xé đi?” Vô cùng khó hiểu, dù sao cô cũng làm người mẫu rất vất vả. Trương Suất thản nhiên nói. “Vẽ không đẹp, không cần giữ lại.” Bị ảnh hưởng cảm xúc của Chu Dạ quá nhiều, không tập trung, bản vẽ không đạt tiêu chuẩn.
Chu Dạ vẻ mặt đáng tiếc nói: “Cứ như vậy đã xé rồi, mình còn chưa kịp nhìn qua.” Trương Suất xin lỗi. “Thật xin lỗi, làm bạn mệt mỏi cả một buổi chiều.” Chu Dạ liền nói không sao, cười nói: “Lần này làm người mẫu coi như không thành, lần sau đi, lần sau lại làm mẫu cho bạn, ai bảo mình lấy thuốc màu của bạn chứ. Lần sau bạn phải vẽ tốt nha, ít nhất cũng phải cho mình nhìn một lần.”
Trương Suất cười nói: “Được mà, lần sau gọi bạn làm mẫu, bạn đừng oán mình nha.” Chu Dạ cười. “Từ trước tới giờ mình luôn giữ lời, tuy rằng làm mẫu rất mệt, người mình sắp cứng lại rồi.” Hai người dọn dẹp đồ, chuẩn bị đi ăn tối.
Điện thoại Chu Dạ lại vang lên, là Vệ Khanh phủ đầu hỏi trước: “Em vừa đi đâu thế? Sao không nghe máy?” Hắn còn cố tình gọi tới kí túc, còn nói cô không có trong phòng, bảo cô đi tự học. Hắn thừa biết, người ở kí túc nói dối, không thể tin tưởng được.
Chu Dạ vội nói: “Anh chờ một lát.” Quay qua nói với Trương Suất: “Ngại quá, bạn đi trước đi. Mình sẽ đi sau.” Trương Suất gật đầu, còn hỏi có cần giữ chỗ cho cô không, bình thường ăn cơm ở canteen đều kín chỗ, không còn chỗ ngồi. Chu Dạ cảm ơn hắn, nói không cần. Hắn mới vào thang máy đi xuống.
Lúc này Chu Dạ mới nghe tiếp. “Anh có chuyện gì à? Tôi còn phải thi cuối kỳ, có nhiều bài tập lắm.” Ý bảo hắn đừng có quấy rầy cô nữa. Vệ Khanh không để ý tới ám hiệu của cô, hỏi. “Em vừa nói chuyện với ai thế?” Chu Dạ thuận miệng trả lời. “Bạn học.” Vệ Khanh cũng không buông tha. “Bạn nào vậy?” Chu Dạ nói là Trương Suất. Hắn biết khoa mỹ thuật tạo hình của cô bình thường không có tiết, Chu Dạ nếu không ở trong kí túc thì sẽ ở trong phòng vẽ, nhiều nhất là ở canteen, ba chỗ đó, có gì mà không thể nghe máy.



Bất an
Edit: Ishtar
Mọi người đều kinh ngạc, đồng loạt nhìn hai người bọn họ. Vệ Khanh bình tĩnh đứng dậy, lắc đầu thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Được rồi, được rồi, là anh không đúng, đừng giận. Mọi người chỉ trêu em thôi.” Chu Dạ đúng là chẳng cho hắn chút mặt mũi nào, tuy hắn không vui, nhưng nghĩ cô vẫn còn ít tuổi, không thích bị người khác trêu chọc. Một phần cũng do mấy người này nói những lời cô không thích nghe, tính nóng như lửa, cho nên mới trở mặt nhanh như vậy.
Chu Dạ dừng bước, nhìn hắn nhíu mày, dường như hắn không hiểu được ý mình, lại nghĩ giờ mình giận dỗi như trẻ con, điều này càng làm cô tức giận, trước mặt mọi người lại không thể phát tác, đành phải lạnh lùng nói. “Tôi về đây.” Trong lòng âm thầm thề, từ này về sau không bao giờ đi cùng Vệ Khanh, xoay người đi ra cửa. Rất nhiều sinh viên học nghệ thuật đều muốn làm động tác “nghênh ngang mà đi”, nhìn rất phóng khoáng, mà Chu Dạ lại là cao thủ trong số đó.
Mọi người thấy biểu hiện của hai người bọn họ, đều nghĩ cặp đôi cãi cọ thường tình, mà tuổi Chu Dạ còn nhỏ, đều nghĩ tính cô trẻ con, không để ý, cười nói: “Vệ thiếu, còn không mau đuổi theo, cẩn thận sau này người ta không để ý tới anh nữa. Về sau dạy dỗ lại cho tốt là được.” Lại có người cười nói: “Bạn gái nhỏ này của cậu, tính cách thật mạnh mẽ, về sau có lẽ sẽ khiến cậu đau đầu đó.” Mọi người đều đem hai người bọn họ ra giễu cợt.
Chu Dạ nghiêng mình tránh tay hắn, giận dữ nói: “Anh ngồi nói chuyện nghiêm túc coi.” Trong lòng cũng có chút áy nãy, vừa rồi quả thật đã thất lễ, nhưng mà lúc đó đang tức giận, làm sao mà quay lại cho được.
Vệ Khanh rút tay lại, nhìn cô nói: “Chu Dạ, em xem làm bạn gái anh, anh sẽ đối xử tốt với em, mọi chuyện đều theo em hết, chỉ cần em không ngang bướng là được, em muốn cái gì cũng được hết. Em nói xem có gì không tốt chứ? Cũng không phải cả đời em không có bạn trai.” Vệ Khanh nói những lời này, hắn cũng biết hắn hơn cô khá nhiều tuổi, hắn không phải giống những nam sinh mới hai mươi tuổi động chút việc nhỏ là cãi nhau với bạn gái, thật sự hắn muốn đối xử tốt với một người, có thể đem Chu Dạ sủng lên tận trời.
Chu