Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342145
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.
ặn dò cô phải cẩn thận, rồi đi về phía canteen. Cô và Lâm Phỉ vẫn nói cười như cũ, nhưng vô hình chung cảm thấy có cái gì đó giữ kẽ, không thân mật như trước.
Chạy tới phòng vẽ, vất vả hít một hơi, không quay về kí túc, sợ có người lại hỏi về chuyện Vệ Khanh, nhưng không ngờ Trương Suất lại hỏi: “Chu Dạ, bạn và Vệ tiên sinh quen biết nhau sa?” Chu Dạ thiếu chút nữa nhảy dựng lên, sao ngay cả tên này cũng nghe tám chuyện vậy? Hỏi lại: “Sao vậy? Vì sao hỏi như vậy?
Trương Suất chần chừ một lúc mới nói: “Chu Dạ, đây là chuyện riêng của bạn, mình vốn không có quyền hỏi đến…” Cô xua tay: “Không, không, ý mình không phải như vậy. Ý mình là, bạn nghe được đồn đại gì sao?” Trương Suất không nói gì. Hôm Chu Dạ thi tiếng Anh, hắn cố ý tới tìm cô, muốn hỏi cô làm bài thế nào, muốn an ủi cô. Trước khi thi, một nửa kiến thức của cô là do hắn phụ đạo. Không ngờ lúc đến lại nhìn thấy cảnh cô lên xe Vệ Khanh, không biết cảm xúc khi ấy là gì nữa, vẫn cứ canh cánh trong lòng. Thật ra hắn cũng không nhìn thấy Vệ Khanh, nhưng nhìn chiếc Lamborghini kia, hắn cũng đoán ra được.
Chu Dạ lại hỏi: “Có phải bạn nghe được lời gì khó nghe không?” Cô rất quan tâm tới chuyện đồn đại, muốn biết ở sau lưng mọi người nói gì. Trương Suất lắc đầu, “Không có, mình không nghe được chuyện gì. Chính là muốn hỏi có phải bạn có quen biết với Vệ tiên sinh hay không?” Chu Dạ chối phắt: “Không quen, mình với anh ta không quen biết. Sợ rằng sau này ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có.” Lúc nói ra lời này, trong lòng lại thắt lại một chút, có chút phiền muộn.
Chu Dạ đã nói rõ ràng như vậy, tảng đá trong lòng Trương Suất cũng buông lỏng, vội nói: “Hóa ra là không quen, đoàn trường còn tưởng bạn đi tới công ty anh ta xin tài trợ. Nếu không quen thì bỏ đi, đổi công ty khác là được.” Hắn cũng có tâm tư, lòng vòng hỏi thăm. Chu Dạ nghe xong, hóa ra là vì chuyện kinh phí của đoàn trường, mình đúng là lấy tâm tư tiểu nhân đo lòng quân tử, Trương Suất làm sao lại để ý tới chuyện bên ngoài cơ chứ. Vội nói: “Đúng thế, đúng thế, đổi sang công ty khác đi. Mình nhớ lần trước trường mình còn xin được tài trợ từ Sony, không bằng lần này trường mình thử xem.”
Trương Suất thuận miệng đáp lời cô, nhưng lại nghĩ không biết Vệ Khanh tới tìm cô có chuyện gì. Hắn hiểu rõ tính Chu Dạ, luôn có chí tiến thủ, tự lập tự cường, không phải loại con gái tham hư vinh tiền tài.
Vệ Khanh sau hôm cãi nhau với Chu Dạ, liên tiếp mấy ngày mặt mũi hắc ám, cơn giận không thể nào tiêu tan được. Vô duyên vô cớ bị con gái đá, bảo hắn có thể nào nuốt trôi cơn giận này! Đám nhân viên thấy tâm tình ông chủ không tốt, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, không dám cao giọng nói chuyện, sợ không cẩn thận chọc giận tới hắn, xảy ra chuyện gì cũng không biết chừng.
Buổi tối lại bị đám bạn bè lôi đi uống rượu. Mọi người nhìn thấy hắn không vui, không buồn nói lời nào ngồi một góc, liền trêu: “Vệ Khanh, sao hôm nay lại khó chịu vậy? Ai làm cậu nổi giận thế!” Vệ Khanh cũng không trả lời, uống một hơi cạn sạch. Mọi người vỗ tay: “Tửu lượng tốt!” Lại bắt đầu la hét uống thêm năm, ba chén nữa.
Có người cầm ly rượu ngồi xuống cạnh Vệ Khanh, cười hỏi: “Vệ thiếu, bạn gái nhỏ của anh đâu rồi, sao lại không tới? Có khỏe không?” Vệ Khanh liền che giấu: “Vẫn ổn. Sao vậy, cho rằng chúng tôi cãi nhau ư?” Hắn không muốn bị người khác lôi việc này ra chế giễu hắn, nếu thế thật không muốn sống nữa, cho nên phải chặn họng tên này trước. Ngượi nọ cười: “Không, không phải, ý em không phải vậy, chính là bạn gái của anh còn ít tuổi, tâm sự nặng nề. Nghĩ không biết có phải anh lại bắt nạt người ta không?
Vệ Khanh nhíu mày khó hiểu, hỏi: “Lời của cậu có ý gì?” Người nọ nhún vai, nói cho hắn biết. “Cái đêm chúng ta ở Mật Vân trượt tuyết, lúc đó đã hơn mười hai giờ đêm, lại thấy cô nhỏ chạy xuống dưới lầu, còn hút thuốc nữa. Nhìn có vẻ phiền não, anh có biết chuyện này không?” Vệ Khanh giật mình, hắn cũng không ngờ Chu Dạ lại biết hút thuốc, vội hỏi: “Cô ấy có sao không? Không xảy ra chuyện gì chứ?”
Người nọ cười: “Cô ấy cũng không làm gì, hút thuốc xong liền đi lên. Em còn cùng cô ấy nói chuyện một chút, hỏi anh ở đâu, liền bảo anh đang ở trong phòng ngủ, cảm thấy kỳ quái, không ngờ cô ấy lại trốn anh đi xuống, dáng vẻ giống như khổ sở vì tình ấy!” Nói xong, lại cười ra tiếng. Vệ Khanh ngồi im tại chỗ, không nói được lời nào. Ngay từ đâu hắn không hiểu vì sao Chu Dạ lại nổi giận, cáu kỉnh, giống như trẻ con bình thường cố tình gây sự.
Nhưng hắn đã quên, Chu Dạ đã không còn là trẻ con, ra ngoài xã hội rèn luyện quá nhiều, tâm tư trong lòng so với lứa bạn cùng tuổi thành thục hơn nhiều. Có đôi khi nhìn cô giống như là tùy hứng chơi đùa, nhưng làm việc luôn có chừng mực, chuyện lãnh đạm vô tình như lần trước chưa từng xảy ra. Vệ Khanh vốn là cao thủ tình trường, suy nghĩ tới chuyện này, cảm thấy hiểu được một chút, tâm tư cũng mở rộng, mọi giận dữ cũng qua hết. Đem mọi chuyện trước sau suy nghĩ kĩ lại một lần, nghĩ thầm, không biết rốt cuộc tâm tư Chu Dạ thế nào, còn phải tìm ra sự thật để nói chuyên, khôn