Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342151

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2151 lượt.

xắn tay áo, lại hỏi: “Có muốn lau mặt không?”
Vệ Khanh gật đầu, rõ ràng trong miệng vẫn khó chịu, nhưng tinh thần lại rất tốt. Chu Dạ rót nước ấm, đưa khăn mặt cho hắn. Hắn không nhận, nói: “Bây giờ anh chẳng còn chút sức lực nào đâu, em giúp anh đi.” Nói xong, lại cúi gập thắt lưng. Cô thấy dáng vẻ yếu ớt của hắn, đành phải kiễng chân, lau mặt cho hắn, còn nói: “Anh tỉnh rượu chưa? Nếu không, tắm rửa một chút đi.” Hai tay Vệ Khanh ôm lấy vai cô, lười biếng nói: “Em giúp anh tắm à?” Cô hừ lạnh: “ Nằm mơ à! Nhanh về ngủ đi, ngủ được một giấc là tốt. Ai kêu anh uống nhiều như vậy.”
Vệ Khanh cố ý cọ cọ vào người cô, dán sát vào cô nói: “Còn không phải bởi vì em! Vì sao em lại nói không thích anh? Bị bạn gái đá, đành phải mượn rượu giải sầu .” Chu Dạ tức giận nói: “Tôi không thích anh thì sao? Anh nghĩ anh là mẫu người vạn người mê, thì mọi người đều thích anh à!” Thích một người với việc tự lôi mình ra hành hạ, cái đồ chuyên gây phiền não. Vệ Khanh ôm cô thuận thế ngã xuống giường, nhẹ nhàng thở bên tai cô hỏi nhỏ, “Chu Dạ, thật ra —— em có thích anh phải không?”
Chu Dạ sợ run, tâm tự bị người ta vạch trần, thẹn quá hóa giận, hung hăng nói: “Ai thích anh! Chưa từng thấy người nào tự kỷ như anh, tự cho mình là thông minh, tự cho là đúng, tự mình đa tình, tự cuồng tự đại, tự kỷ…”
Chu Dạ cúi đầu nói: “Không cần, miệng anh đầy mùi rượu, tôi không thích.” Vệ Khanh nghe được, cười to, nói: “Không cần sao? Anh càng muốn! Bằng không anh sẽ làm mấy chuyện xấu nhaa!” Nâng mặt cô lên, lại dùng đầu lưỡi khiêu khích cô, bàn tay cách qua lớp quần áo trước ngực tàn sát bừa bãi. Chu Dạ buồn bực đẩy hắn ra, liều mạng thở. Hắn mới buông cô ra, cười hỏi: “Còn cảm thấy mùi rượu không?” Cô ý ôm chặt cô, cọ cọ lên người mình. Chu Dạ cảm giác được thân dưới hắn cứng rắn, đỏ mặt giãy dụa. Dáng vẻ Vệ Khanh lưu manh, nói: “Không giúp anh giải quyết sao?” Đem tay cô đặt ở trung tâm dục vọng của hắn.
Chu Dạ da mặt mỏng, chỉ một chút toàn thân đỏ bừng, trách mắng: “Buông tay, lưu manh!” Chạy trối chết đi ra ngoài. Dù sao tuổi cô vẫn còn nhỏ, vẫn chưa trải qua tư vị tình dục, mở cửa sổ, hít một ngụm khí lạnh liền bình tĩnh trở lại, nghĩ thầm Vệ Khanh đúng là đồ sắc lang, ngôn ngữ hạ lưu, hành vi xấu xa.
Vệ Khanh không bình tĩnh được như vậy, dục vọng vẫn căng phồng như cũ, càng ngày càng bức bách hắn. Giữa mùa đông lạnh như thế, tắm nước lạnh mà vẫn không thể hạ hỏa. Đành phải đi ra, vẻ mặt sầu não nói: “Chu Dạ, cho anh ôm một cái.” Ôm nàng ngã xuống tấm thảm dưới đất, vùi đầu ở bên gáy cô, dưới tay ra sức cử động, nhanh chóng phóng ra, lại rút khăn tay, mệt mỏi lau sạch. Lông mày Chu Dạ cau chặt lại, đỏ mặt buồn bực nói: “Vệ Khanh, từ nay về sau tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.” Nhìn hắn như vậy không giống người say rượu nha, cô không thể không nghi ngờ hắn giả vờ say. Nhưng mà chuyện này cũng không phải trọng điểm, cô đứng dậy, cầm lấy túi muốn rời đi.
Vệ Khanh vội vàng kéo cô lại, hỏi: “Đã muộn thế này, em đinh đi đâu?” Chu Dạ lạnh lùng nói: “Tôi về trường.” Bị phạt cũng được, cô chẳng quan tâm nữa. Gã Vệ Khanh này, từ giờ cô muốn cách hắn thật xa, nếu không thể trêu vào, thì đành chạy trốn. Vệ Khanh mắng: “Đã muộn thế này còn lung tung! Còn không sợ gặp chuyện không may. Ngoan, ở đây một đêm. Anh để em ngủ ở giường, anh ngủ ở thư phòng được không?”
Chu Dạ quyết tâm ra về, mở cửa bước ra. Vệ Khanh không còn cách nào khác, đành phải cầm chía khóa đi theo xuống dưới. Bất đắc dĩ, kéo cô lại nói: “Tiểu tổ tông, anh sợ em rồi. Anh đưa em về được không? Nửa đêm rất không an toàn, cẩn thận bị người xấu lừa bán!” Chu Dạ cũng không kháng cự, ngồi lên xe hắn, nhưng cũng không nói lời nào, toàn bộ hành trình đều nghiêm mặt lạnh lùng. Mặc kệ Vệ Khanh trêu chọc cô thế nào, cô đều có tai như điếc.
Vệ Khanh đưa cô tới trước cửa kí túc, gõ cửa đánh thức quản lý kí túc, giải thích rằng cô bị ốm, phải đưa cô đi bệnh viện. Chu Dạ khoác áo vest của Vệ Khanh, sắc mặt tái nhợt, người quản lý vội kêu nàng về phòng nghỉ ngơi, cũng không phạt, chỉ dặn cô lần sau phải thông báo trước. Chu Dạ cũng không chào hắn, rầu rĩ đi lên. Vệ Khanh lắc đầu thở dài, vẫn còn giận sao? Nhìn cô đi vào rồi mới yên tâm trở ra. Ngồi vào trong xe kiên nhẫn đợi, đến khi trong bóng đêm có một ô cửa sổ sáng đèn, biết cô đã trở về phòng. Chậm rãi rút điếu thuốc, chờ khi đèn tắt, chung quanh khôi phục màn đêm yên tĩnh, hắn mới lái xe rời đi.
Chu Dạ không để ý tới Vệ Khanh , bất kể hắn gọi điện thế nào cũng không nghe máy, cuối cùng đơn giản là tắt máy. Vệ Khanh bất đắc dĩ mới phải gọi điện tới kí túc, lại nghe thông báo đường dây bận. Hắn biết Chu Dạ trốn hắn, cũng hiểu được, cô sợ hãi.
Cúp máy, chậm rãi hút thuốc, từ đầu tới cuối, Chu Dạ khác biệt hẳn với con gái thông thường. Không vì hắn có tiền mà chịu khom lưng, cũng không vì hắn áp bức mà nhún ngường, không vì hắn dụ dỗ mà trầm luân. Người bình thường, đã sớm buông vũ khí đàu hàng. Hắn quấn quýt bên đám hoa cỏ quá lâu, cũng vì như thế, mới hiểu được, một cô gái như vậy, sớm không thể tìm được ng


XtGem Forum catalog