Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342154
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2154 lượt.
“Những nơi như vậy, không có chuyện gì tốt, vậy mà em con dám đi! Cẩn thận người ta chuốc thuốc em. Về sau anh cũng không đưa em tới mấy chỗ nhố nhăng đó nữa.” Cô bất mãn: “Anh cho em là người mới vào đời à! Trước kia không phải em từng làm ở quán bar sao?”
Vệ Khanh nói: “Trước kia là trước kia, bây giờ không được. Em nói xem, có sinh viên nào cả ngày tới quán bar không?” Cô nghẹn lời, nửa ngày mới nói: “Nhưng mà thỉnh thoảng đi chơi một hôm cũng có sao đâu!” Hắn đáp: “Chu Dạ, em phải có ý thức một chút, đã là bạn gái người ta, thì đừng tới quán bar làm loạn nữa.” Cô trở mặt luôn: “Ai là bạn gái ai, em cũng chưa đồng ý.”
Vệ Khanh cũng không tranh cãi với cô, lập tức lái xe. Tính tình của cô, thật khiến người ta đau đầu, hắn phải nghĩ ra biện pháp để cô không thể không thừa nhận mới được.
Chu Dạ nhìn xe hướng ra đường cao tốc, vội hỏi: “Mới sáng sớm, rốt cuộc anh muốn đưa em đi đâu?” Vệ Khanh cười: “Sợ anh đem em bán đi sao? Đưa em đi chơi mà.” Cô hỏi đi đâu, Vệ Khanh lấy vé máy bay ra đưa cho cô. Chu Dạ nhìn qua, không ngờ là vé máy bay đi Thanh Đảo, vội nói: “Vệ Khanh, hai ngày nữa em phải về nhà!” Vệ Khanh “à” một tiếng, nói: “Ngày mai chúng ta sẽ trở lại. Đưa em đi chơi một chút, nhưng mà đừng có lại đột ngột nổi giận nha, phải ngoan ngoãn nghe lời đó.” Chu Dạ le lưỡi làm mặt quỷ, nghĩ rằng, còn phải nhìn tình hình thế nào đã.
Thanh Đảo
Edit: Ishtar
Vệ Khanh nắm tay Chu Dạ đi lên máy bay, ở sân bay đông người chật chội, hắn ôm cô vào trong ngực, vô cùng săn sóc. Cô nói: “Đang giữa mùa đông, đi Thanh Đảo đón gió lạnh a.” Hắn cười: “Thay đổi không khí mới mẻ, không khí ở Bắc Kinh, ngột ngạt muốn chết. Nếu thích không khí nơi đây, lần sau lại đưa em đi chơi.” Chu Dạ thầm mắng hắn xa xỉ, thiếu gì cách để thay đổi không khí đâu, lại phải chạy ngàn dặm xa xôi đi tới Thanh Đảo!
Chín giờ sáng hai người đi lên máy bay, đêm hôm trước cô ngủ không đủ, vừa lên máy bay liền ngủ vùi. Vệ Khanh đỡ đầu cô, dịu dàng nói: “Ngủ đi, bao giờ tới nơi anh gọi.” Vừa mở mắt ra, đã thấy tới nơi, còn chưa tới mười giờ ba mươi. Thời tiết cực tốt, biển xanh trời xanh, khiến cho lòng người tràn ngập niềm vui.
Từ sân bay đi ra, lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Không khí trong lành, trời xanh mấy trắng, ánh nắng rực rỡ, nơi đây cực kỳ phát triển. Từ trước tới nay Chu Dạ chưa từng nhìn thấy nơi nào vừa đẹp vừa sạch như vậy. Nếu đem ra so sánh, Bắc Kinh quả là một nơi bụi bặm mù mịt. Sân bay có người ra đón, Vệ Khanh nhận chìa khóa xe xong, liền kêu người đó đi về. Vuốt tóc cô, nói: “Mệt không? Chúng ta về khách sạn trước, ăn cơm trưa xong sẽ đưa em đi chơi. Ý em thế nào?”
Chu Dạ nghĩ nghĩ, nói: “Em nghe nói hải cảng ở Thanh Đảo rất đặc sắc, có thể tới sao?” Vệ Khanh lắc đầu: “Càng là địa danh nổi tiếng càng không được. Nơi đó đông người, rất rối loạn, mà đang giữa mùa đông cũng không có gì để xem, chỉ toàn sóng gió. Nếu không, đợi lát nữa đưa em đi tới quảng trường mùng bốn tháng năm[10'> chơi, tiện thể đi dạo bên bờ biển một chút?” Cô gật đầu.
Trong lòng đã có chủ ý, liền nghĩ cách dụ dỗ Chu Dạ. Hắn cảm thấy nếu cả hai bên đều nguyện ý, chuyện thân mật nam nữ sẽ không bị cản trở, đỡ phải đau lòng mà tổn hại sức khỏe. Đàn ông đúng là loại động vật chỉ biết suy nghĩ bằng nửa người dưới.
Chu Dạ cố ý mặc quần áo chỉnh tề mới đi ra, thấy hắn vẫn chưa đi, nhíu mày, ngáp vài cái, nói: “Em mặc kệ, nếu hôm nay anh không đi thuê thêm phòng nữa thì ngủ sofa, đương nhiên là, nếu anh thích ngủ dưới đất em cũng không có ý kiến…” Còn chưa nói xong đã bị Vệ Khanh ôm cổ, cả hai ngã xuống giường. Cô đẩy hắn, mắng: “Anh lại định làm cái quái gì hả?”
Vệ Khanh vuốt ve sườn mặt cô, ảo não nói: “Chu Dạ, cho anh hôn em một chút thôi!” Giọng nói lộ rõ vẻ buồn bực và bất mãn. Cô do dự, nói: “Hôn xong anh sẽ đi chứ?” Dù sao cũng bị hắn sàm sỡ không ít lần, thêm một lần chắc cũng không sao. Vệ Khanh ậm ừ không trả lời, chỉ nói: “Lần này muốn em nhắm mắt lại, ngoan ngoãn một chút, không được lộn xộn.” Cô vừa thẹn vừa giân, quát: “Nhanh hôn đi, hôn xong rồi đi đi.” Nói xong nhắm mắt lại, môi mím chặt. Không cho hắn chiếm chút tiện nghi, chỉ sợ cả tối sẽ bị hắn gây rối vô cớ mất.
Vệ Khanh thấy cô như vậy, khẽ cười một tiếng, ở bên tai cô dịu dàng dỗ dành: “Thư giãn nào, hôn môi là một loại hưởng thụ tuyệt vời, cũng không phải là lên núi cao, xuống biển lửa, em không cần bày ra dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt thế đâu.” Kéo cô đứng dậy nói: “Ngoan, giống như vậy, ôm lấy anh… tay đặt ở sau đầu…, không cần xấu hổ! Là chính em đồng ý cho anh hôn, nếu đã đồng ý rồi, nhất định phải làm tốt, có đúng không?”
Cô chân chừ ôm hắn, chân tay luống cuống, tim cứ đập thình thịch không ngừng, nói thật, không phải cô không tò mò về hôn môi. Le lưỡi liếm đôi môi khô, hồi hộp nói: “Vậy được chưa, anh nhanh chút!” Cô cảm giác chính mình chịu không nổi. Đây không gọi là hôn môi, rõ ràng là giày vò mới đúng.
Vệ Khanh cứ như vậy, từng bước dụ dỗ người không có kinh nghiệm. Ở bên tai cô th