Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2449 lượt.
ầu, lạnh lùng nói: “Em không cần, đã bảo anh đừng tới làm phiền cơ mà!” Cách kỳ thi còn một tuần lễ, cô đang ôn tới sứt đầu mẻ trán, bỏi vì hồi hộp nên càng lo lắng. Nhất là tiếng Anh, chính trị, trong đầu cảm giác chưa đủ, gần đến giờ thi, ngay cả ý nghĩ buông tất cả mọi thứ cũng xuất hiện trong đầu.
Vệ Khanh nhíu mày cười nói: “Em không cần, tới lúc đó cũng đừng hối hận nha…” cố ý kéo dài giọng. Cô “hừ” một tiếng: “Anh có thể có cái gì khiến em hối hận chứ?” Vệ Khanh đoán trước được cười nói: “Cũng không nhất định là không có, ví dụ như tài liệu cho kỳ thi nghiên cứu sinh của khoa mỹ thuật tạo hình trường em…”
Chu Dạ nghe xong, hưng phấn nhảy dựng lên, “Anh có sao? Lấy ở đâu vậy?” Vệ Khanh lười biếng nói: “Em không cần quan tâm. Rốt cuộc em có cần hay không?” Đương nhiên lấy từ trong trường cô ra, phải cần có tiền, đó cũng là một cách. Chu Dạ vội nói: “Cần, cần chứ, anh đang ở đâu? Em đi tìm anh.” Vệ Khanh nói vị trí cho cô biết. Cô bỏ bút xuống, chần chừ một lúc, nói: “Không phải anh dụ dỗ em ra ngoài đấy chứ? Nếu anh dám gạt em, về sau khỏi cần tới tìm em làm gì.”
Vệ Khanh nói: “Mau ra đây đi, nếu nghĩ là cần nha! Sao lại dài dòng như vậy?” Còn uy hiếp hắn ! Chu Dạ nhìn nhìn bốn phía, hỏi: “Sao anh lại đỗ xe ở cửa sau?” Hắn nhún vai: “Không phải em ngại cửa chính nhiều người sao?” Chu Dạ không biết trong lòng hắn tính toán nhỏ nhặt, cũng không quản hắn đỗ xe ở đâu, vội hỏi: “Tài liệu đâu, tài liệu đâu?”
Vệ Khanh đem ra một bịch giấy, nói: “Bên trong có mấy đề tiếng Anh, đề thi chính trị, là ít đề lộ ra từ nội bộ, anh cũng không biết nó có trúng vào đề thi không. Còn có một số tài liệu photo, là những nguyên liệu được dùng trong mỹ thuật tạo hình, em xem cẩn thận chút, trọng điểm mọi bộ phận đều dùng màu đen thô để tán ra.” Chu Dạ vội mở ra xem, có những tài liệu này, trong lòng liền thấy an tâm. Ôm bịch giấy, thật tâm nói: “Vệ Khanh, thật sự cám ơn anh, em rất cần những tài liệu này.”
Vệ Khanh nhìn thấy dáng vẻ nhu hòa cảm kích của cô, cũng không ngồi yên, cười nói: “Cho anh ôm một cái.” Hai tay nâng cô ngồi trên đùi, tay đặt ở eo cô vuốt ve. Chu Dạ giữ lấy tay người kia, cũng không dám trực tiếp cự tuyệt, hơi giãy da, toàn thân không thoải mái, cái kiểu ôm ấp của hắn cũng quá bá đạo đi. Vệ Khanh thở dài một tiêngs, nói: “Chu Dạ, ngoan ngoãn, đừng lộn xộn. Anh đối với em là rất nhẫn nhịn rồi.” Chu Dạ bị dọa, cứng người lại.
Vệ Khanh ôm eo nàng, tới khi thiên hạ trong lòng không chống lại được lữa, chậm rãi ngả vào lòng hắn. Người trong lòng nhỏ bé lại mềm mại, hắn cảm thán: “Chu Dạ, em gầy quá.” Cô lắc đầu: “Đâu có, em không gầy, là do khung xương bé, cho nên nhìn thấy gầy thôi.” Hắn nhìn chằm chằm vào ngực cô, không có ý tốt gật đầy: “Có lẽ vậy, nếu không, để anh kiểm tra chút xem.” Bàn tay xấu xa lại di chuyển.
Chu Dạ đẩy hắn ra, ngồi xuống, rầu rĩ nói: “Được rồi, ôm cũng ôm rồi, tiện nghi cũng cho anh chiếm rồi. Em phải về học bài.” Vệ Khanh có chút thất vọng, nói: “Vất vả mới được gặp em một lần, còn chưa nói được một hai câu, em đã phải đi rồi sao?” Cô cúi đầu nói: “Sắp thi rồi mà, em thấy lo lắng.” Hắn thở dài: “Được rồi, em về đi thôi.” Sau này sẽ gộp lại một lượt bắt cô trả nợ.
Chu Dạ chạy nhanh về phía cổng trường, quay đầu lại, vẫn nhìn thấy Vệ Khanh đang nhìn theo cô. Không hiểu vì sao, lại chạy ngược trở lại. Vệ Khanh mở cửa sổ xe, hỏi: “Sao vậy? Quên gì sao?” Chu Dạ lắc đầu, nhìn bốn phía xung quanh không có người, ôm cổ hắn, khẽ hôn lên môi hắn một cái. Chớp mắt, khuôn mặt đã ửng hồng, rất nhanh chạy đi. Vừa chạy, vừa lau môi, nghĩ thầm, xong rồi, mình điên rồi, cho dù cảm kích, cũng không thể làm vậy!
Vệ Khanh vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, thật sự khó nói lên lời. Chu Dạ đúng là một người yêu lý tưởng, vừa khôn khéo, lại làm cho người ta thương yêu tới tận tâm khảm. Vốn định ôm cô, nhưng chờ tới khi hắn tỉnh táo trở lại, cô đã chạy mất rồi. Cơ hội ngàn năm có một tốt như vậy, lại không có, liền hối hận không thôi. Tâm tình sảng khoái cười vang, như thế này đâu gọi là hôn, xem ra sau này phải dạy dỗ cô cho tốt mới được.
Chuẩn bị đi ngủ lại nhận được điện thoại của hắn, ban ngày ngượng ngùng chưa hết, cô có chút xấu hổ nghe máy, hạ giọng nói: “Alo, mọi người đều ngủ cả rồi.” Vệ Khanh trực tiếp hỏi: “Có nhớ anh không?” Cô buồn bực nói không có, hắn cười to: “Thật không có sao?” Chu Dạ phiền não nói: “Thật không có mà! Vệ Khanh, em xin anh, anh để cho em sống yên ổn vài ngày, không thì kỳ thi của em biết làm thế nào bây giờ!”
Vệ Khanh nói: “Sao cơ, ngay cả điện thoại cũng không cho gọi ư?” Cô gật đầu: “Đúng vậy, không được. Anh gọi điện cũng là làm phiền e,. Vệ Khanh, em vẫn chưa nghĩ thông chuyện em và anh.” Cô không biết nên làm gì bây giờ, cái người Vệ Khanh này, không phải cô không biết hắn phong lưu cỡ nào.
Vệ Khanh ôn nhu nói: “Được rồi, em cứ từ từ nghĩ. Không cần gấp, mấy ngày tới anh phải đi châu Phi một chuyến, em có muốn nói gì với anh không?” Chu Dạ bị dọa, hoảng hốt hỏi: “Châu Phi!” Đó là chỗ nào nha! Vội vàng hỏi: “Tiêm vacxin phòng bệnh chưa?