Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2168 lượt.
i đi chung với nhau về nhà?” Cô lườm hắn: “Anh nói gì lạ vậy, vốn nên cùng nhau về nhà, trên đường có gì còn chiếu cố lẫn nhau. Mà đằng nào vé tàu cũng mua rồi, em và cậu ấy cùng ngồi một toa.” Xốc chăn lên, xoay lưng về phía hắn nằm xuống. Nhớ tới Lý Minh Thành, không khỏi có chút tổn thương.
Người vứt bỏ ta, ngày hôm qua đã không thể lưu lại, lòng ta rối loạn, ngày hôm nay thật nhiều ưu phiền. Cứ như vậy kết thúc, im hơi lặng tiếng. Nhớ tới những ngày trước kia, bùi ngùi biết bao.
Vệ Khanh thấy cô như vậy, tức giận ôm chặt lấy cô, đột nhiên cắn một nhát vào xương quai xanh, còn in rõ dấu răng. Cô đau kêu ra tiếng, mắng: “Anh lại lên cơn thần kinh à!” Vừa xoa vừa nhìn, tức giận nói: “Anh nhìn xem, tím bầm rồi này! Không biết sẽ làm người khác đau à!” Lại vung khuỷu tay đánh hắn, không chịu bỏ qua.
Vệ Khanh vội giơ tay đầu hàng: “Vậy em cắn anh lại một lượt là xong, cũng ở chỗ như vậy.” Nói xong, kéo cổ áo xuống, làm ra vẻ chấp nhận cho cô xâm lược. Cô vừa tức vừa buồn cười, mắng: “Em không phải là cẩu, vì sao phải cắn người! Mau mặc vào, cuồng khỏa thân vừa thôi!”
Hai người lại đi tới bên bờ biển, đứng ở bên vách núi đá đen cao ngất, nhìn bờ cát mênh mông phía xa, sóng biển vỗ bờ, cảnh sắc hay thay đổi, không kịp nhìn, nhưng như thế cũng đã đủ rồi. Đi dưới đường núi hiểm trở, không khí trong lành tươi mát, dường như làn da đều được những cơn gió vuốt vec, khiến cho cơ thể run rẩy. Chu Dạ thở dài: “Nếu có thể ở đây mỗi ngày thì thật tốt biết bao.” Trách không được, ngay cả hồ nước cũng nói: “Ta có một ngôi nhà đẹp, hướng về phía mặt biển, xuân về trăm hoa đua nở”, cuộc đời chỉ cần như vậy đã là đủ.
Vệ Khanh cười: “Tốt nhất là, sau này anh sẽ mua một ngôi nhà ở đây, khi nào em muốn đến thì đến, chỉ sợ em ở đây lại chán ngấy, ngại nơi này quá yên tĩnh thôi.” Cô huých hắn: “Khẩu khí cũng không nhỏ, cứ làm như đang ở nhà mình ấy. Chờ bao giờ anh mua được nhà rồi hẵng nói.” Vệ Khanh cười: “Em cứ chờ mà xem. Nơi này phong cảnh tốt như vậy, về sau làm nơi nghỉ dưỡng lão cho chúng ta cũng không tệ.” Cô cười mắng: “Ai thèm ở với anh. Chờ em già đi, không chừng nơi này lại đã thay đổi.” Chuyện tương lai xa như vậy, hoàn toàn không thể đoán trước. Chu Dạ chưa bao giờ nghĩ viển vông như vậy.
Tới gần giữa trưa, Vệ Khanh còn muốn dẫn cô đi tới công viên gần đó chơi một chút, Chu Dạ thúc giục hắn: “Không còn sớm nữa, chuyến bay lúc ba giờ ba mươi phải không? Chúng ta còn phải về.” Vệ Khanh cứ chần chừ, còn Chu Dạ thì la hét ầm ĩ, giục hắn về khách sạn, thanh toán mọi thủ tục, còn chính mình lại đi siêu thị mua một số loại đặc sản, cứ luôn miệng giục hắn đi nhanh. Vệ Khanh kéo cô lại nói: “Có gì mà vội chứ, cùng lắm thì bỏ chuyến bay này, đăng ký chuyến kế tiếp là được.” Như vậy thì Chu Dạ sẽ không kịp chuyến tàu buổi tối, đây chính là ý muốn trong lòng Vệ Khanh.
Đáng tiếc không như mong muốn, dưới sự thúc giục và giám sát của Chu Dạ, hai người vẫn đúng giờ bước lên máy bay. Vệ Khanh ngồi trên chỗ ngồi, rầu rĩ không nói gì, nghĩ thầm, phải tìm được cớ gì để cô không thể đi mới được. Hắn không thể trơ mắt nhìn bạn gái mình cùng với người từng ở trong lòng cô ấy sớm tối ở chung. Thế này thì thể diện của hắn biết bỏ ở chỗ nào?
Chu Dạ mở balo, xem lại qua những đặc sản làm quà. Nghĩ thầm, lần trước Lâm Phỉ tới Thượng Hải, còn mua vòng tai cho cô, lần này tặng cho cô ấy một cái vòng thạch anh, coi như là quà đáp lễ. Lục qua lục lại, đột nhiên bối rối, đem tất cả mọi thứ trong balo đổ ra. Vệ Khanh vội hỏi cô làm sao vậy, cô sốt ruột nói: “Không thấy ví tiền của em.” Hắn vội nói: “Em tìm kĩ lại xem, hay để nhầm chỗ?”
Cô lắc đầu: “Không đâu, bình thường để thường để ví trong balo mà.” Vệ Khanh cũng cúi xuống tìm giúp, hỏi: “Sao có thể lại không thấy chứ?” Cô bình tĩnh suy nghĩ, nửa ngày mới vỗ đầu mình: “Nhất định rơi trong siêu thị rồi, em còn mở ra trả tiền mà.” Ảo não không thôi, rầu rĩ không vui. Vốn là vô cùng vui vẻ, bây giờ nửa chút vui mừng cũng không có, hay ho rồi, vì sao mình lại sơ ý như vậy!
Vệ Khanh vội vàng an ủi cô: “Bỏ đi, bỏ đi, coi như chỉ là rủi ro thôi mà. Bên trong có nhiều tiền không? Có mất cái gì quan trọng không?” Chu Dạ bày ra vẻ mặt như đưa đám nói: “Tiền mặt không nhiều lắm, còn có một thẻ ATM.” Vệ Khanh vội nói: “Trong cái rủi có cái may, thẻ ATM về làm lại là được. Được rồi, đừng buồn nữa, nếu không anh cho em tiền bồi thường nhé?” Cô trừng mắt lườm hắn, buồn bã nói: “Nhưng mà vé tàu của em ở trong ví tiền, em sao có thể trở về nhà?” Vô cùng sốt ruột.
Vệ Khanh vừa nghe, lông mày cong lên vui mừng, lại không dám biểu lộ ra, che giấu bằng cách giả vờ ho khan, an ủi cô: “Đã mất rồi thì thôi, mua lại là được, về trễ vài ngày cũng không sao, coi như ở lại chơi với anh cũng tốt.” Cô rầu rầu nói: “Nhưng mà em còn tưởng rằng tối nay được về nhà.” Hắn vội nói: “Nhưng mà không phải em đã đánh mất vé tàu rồi sao? Được rồi, đừng buồn nữa, anh đi mua vé cho em được không?”
Vẻ mặt Chu Dạ đau khổ nói: “Sao trước khi lên xe em không thể mua vé bổ sung? Dù sao cũng có Lý Minh Thàn