Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342159
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2159 lượt.
oài trêu hoa ghẹo nguyệt, chúng ta chia tay.”
Vệ Khanh rất xấu hổ, hắn chưa từng bị cô gái nào nói như vậy, vội nói: “Được rồi, được rồi, anh cũng đeo là được!” Vì thế ngón áp út bên tay trái của Vệ Khanh thiếu gia lừng lẫy đã bị một cái nhẫn bạc rẻ tiền chụp vào, hơn nữa, còn không biết có phải là bạc nguyên chất hay không. Chu Dạ không cho phép hắn tháo ra, đe dọa: “Anh mà dám tháo ra, em cũng không đeo.” Không chịu thua thiệt, Vệ Khanh đúng là mua dây buộc mình.
Chu Dạ đứng xếp hàng mấy ngày vẫn không mua được vé tàu, buồn bực không thôi. Càng gần cuối năm, Vệ Khanh cũng rảnh rỗi hơn, liền dỗ Chu Dạ: “Anh có công việc phải đi tới chỗ em một chuyến. Nếu vé tàu khó mua như vậy, sân bay lại bị tuyết bao phủ, không bằng lái xe tự đi cũng được. Chỉ mất mười mấy tiếng đồng hồ, so với tàu hỏa còn nhanh hơn.”
Chu Dạ sốt ruột muốn về nhà, nghe hắn nói như vậy, liền đồng ý, nghĩ ngồi xe còn thoải mái hơn ngồi tàu hỏa. Hỏi hắn có công việc gì, Vệ Khanh chỉ nói là việc gấp, phải tự mình đi một chuyến, vừa vặn tiện đường, ngàn năm có một. Cũng không nghĩ kỹ, đã cuối năm, ai lại không trở về nhà mừng năm mới, Vệ Khanh thì còn có thể có công việc gì?
Hai người tùy tiện sắp xếp hành lý xong liền xuất phát. Chu Dạ nhìn hắn đi xe Benz liền hỏi: “Xe thể thao của anh đâu rồi?” Vệ Khanh nghĩ xe thể thao chỉ có hai chỗ ngồi, làm sao đi cùng người nhà cô được, nghĩ thế nên đổi xe, trong miệng thì nói bừa: “Đem xe đi bảo dưỡng rồi.”
Chu Dạ ngẫm nghĩ, “Đúng là đại gia, không thấy có lỗi với quần chúng nhân dân nha, đã đổi xe mới rồi, tội lỗi tội lỗi.” Vệ Khanh không để ý lời nói điên cuồng của cô, nói: “Em nghĩ vấn đề này làm gì! Muốn đi xe nào thì có xe đó! Xe này thì có vấn đề gì chứ, có thể lái được là được.” Một chiếc xe Benz bị hắn hạ thấp thành “lái được là được.”
Chu Dạ bất mãn nói thầm: “Chướng mắt em nha, kiêu ngạo gì chứ? Có chút tiền là giỏi sao, chỉ giỏi khoe khoang! Nông cạn, không có tố chất, nhà giàu mới nổi…” Hai người cứ vừa đi vừa cãi nhau.
Về nhà
Edit:: Ishtar
Sáng sớm đã xuất phát, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có lẽ đến tối sẽ tới nơi. Cảnh vật trên đường cao tốc đơn điệu, trên đường chỉ độc một màu đen nơi đường chân trời. Vệ Khanh không ngừng trêu chọc Chu Dạ nói chuyện, vừa lái xe vừa nói: “Chu Dạ, anh khát nước.”
Chu Da đưa chai nước lọc cho hắn, hắn không nhận, nói: “Anh đang lái xe mà, em giúp anh uống.” Cô định mắng hắn, nhưng nghĩ lại, coi như hắn đang đưa mình về nhà, vì vậy lại lục túi đồ, rút ra một ống hút, kề bên miệng hắn. Hắn uống được hai ngụm, vươn tay sang bên, kéo Chu Dạ ngã trên người hắn, cúi đầu hôn môi một cái.
Chu Dạ lập tức đẩy hắn ra, mắng: “Anh làm cái gì vậy? Đang lái xe đấy, chẳng may xảy ra chuyện gì thì sao? Làm ẩu như vậy.” Vệ Khanh nhíu mày: “Sao lại ngồi xa như vậy, ngồi gần đi, anh không làm gì đâu!” Cô tức giận nói: “Nghĩ cái gì hả, chuyên tâm lái xe đi.” Vệ Khanh cười cười, tràn ngập mị lực, nói: “Nhớ em mà. Nào, ngồi lại gần đây đi.” Chu Dạ vẫn lắc đầu: “Cẩn thận một chút, dễ xảy ra tai nạn lắm.” Tuy rằng trên đường cũng không có mấy xe.
Vệ Khanh cũng chán không muốn nói giỡn nữa, lập tức chuyên tâm lái xe. Chu Dạ ngủ một lúc, tỉnh lại thấy hắn nhìn chằm chằm vào phía trước, có chút đau lòng, cọ cọ vào người hắn, nói: “Có mệt không? Có muốn nghỉ ở ven đường một chút không?” Vệ Khanh ngáp một cái, bĩu môi nói: “Em hôn anh một cái, anh sẽ không mệt.” Cô lườm hắn, do dự một chút, vẫn hôn lên má hắn một cái. Tinh thần Vệ Khanh phấn khởi, pha trò nói: “Chu Dạ, cái này cũng tính là hôn sao?” Cô huých hắn một chút, nói: “Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu nha.”
Vệ Khanh vừa tức vừa bất đắc dĩ, thực ra cô cũng biết sợ, vẻ mặt tủi thân ngồi ở phía sau. Lại nghiêm mặt nói: “Lên phía trước ngồi.” Cô ngạc nhiên, rồi lại ngoan ngoãn đi lên ghế trước, rất nghe lời. Vệ Khanh nghĩ thầm, giá mà lúc bình thường cũng nghe lời như thế thật tốt. Chu Dạ ngồi xuống, vụng trộm nhìn hắn, không nói một tiếng, trên mặt cũng không biểu hiện gì, dáng vẻ vẫn rất tức giận, đành phải xoay đầu ra ngoài cửa sổ, không dám nói lung tung.
Hai người giằng co tới mười phút, xe phía trước không có dấu hiệu di chuyển, xem ra cũng không phải dừng lại thu phí mà đã xảy ra chuyện gì đó. Vệ Khanh lên giọng: “Em lái xe như vậy sao? Chơi vui không? Không muốn sống nữa phải không? Chẳng may tai nạn thì sao? Chết đã tốt, xong hết mọi chuyện, chẳng may tàn phế, đứt tay đứt chân, em có còn muốn sống nữa không?” Chu Dạ bị hắn mắng, cũng không ngẩng đầu lên, đành phải chủ động thừa nhận sai sót: “Em biết rồi, lần sau không như vậy nữa.”
Vệ Khanh lạnh giọng nói: “Không được lấy bằng lái, không được phép lái xe, ai cũng không đồng ý. Về sau cho dù có lấy được bằng lái, cũng không cho phép em lái xe người khác.” Hắn vẫn còn nhớ cô lái xe nhà Lý Minh Thành. Thấy cô không nói chuyện, trừng mắt nhìn cô nói: “Nghe rõ rồi chứ?” Chu Dạ vô lực gật đầu, lười biếng nói: “Nghe rõ rồi!” Tủi thân nghĩ, hắn cũng quá gia tr