Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.
h về chung với em, chắc là cũng không có gì quan trọng phải không? Bạn em từng làm như vậy.” Hắn vội vàng nói: “Đương nhiên là không được. Em cho rằng là chuyện bình thường ư, bây giờ sắp sang năm mới, tất cả đều chật chỗ kín người, không phải nhà ga nào cũng còn thừa vé tàu, càng đừng nói tới chuyện cho em lên tàu. Ngoan, nghe lời anh, qua vài ngày anh đặt vé máy bay cho em về.”
Cô tránh xa hắn: “Em cần anh đặt vé máy bay cho em à? Đương nhiên là em muốn ngồi tàu lửa về nhà.” Lại ngồi cách xa hắn. Sinh viên nên có phong cách của sinh viên, có tiền là giỏi sao, cô chẳng thèm coi vào mắt. Vệ Khanh hiểu được tự trọng của cô nổi lên, vội nói: “Được được được, em muốn ngồi cái gì thì ngồi cái đó. Đã là cuối năm, đặt vé không phải chuyện dễ. Anh chỉ muốn giúp em mà thôi, em nhìn em xem, lại tức giận cái gì?”
Chu Dạ cãi lại: “Em đâu có giận! Vì mất ví nên tâm tình không được tốt.” Vệ Khanh dịch gần vào chỗ cô, ôm lấy eo cô nói: “Nếu không thể về nhà sớm, chi bằng ở lại cùng anh vài ngày?” Đúng là sắc tâm không đổi, vẫn còn nghĩ tới chuyện đường ngang lối tắt.
Cô đẩy hắn ra, hừ lạnh: “Ai nói em không về được nhà? Đêm nay em càng muốn đi!” Dựa vào cửa sổ nghĩ cách. Hai người xuống máy bay, Chu Dạ vội vàng gọi điện cho Lý Minh Thành: “Ngươi đợi lát nữa tới trường đón ta, ta và ngươi cùng đi. Ta làm mất vé tàu rồi, không sao chứ?” Lý Minh Thành nói chắc là không sao, dù sao điểm bán vé ở gần đó, mua thêm một vé là được.
Vệ Khanh ngồi cạnh nghe bực mình muốn chết, nói: “Em cứ như vậy, vội vã trở về sao?” Trong lòng thầm bất mãn, em vội về gặp Lý Minh Thành ư? Cô gật đầu: “Đương nhiên, suốt một năm qua em không về nhà! Nghỉ hè lại ở trường làm thêm, bây giờ rất nhớ nhà. Không biết cha ở nhà có khỏe không.”
Vệ Khanh nghe ra trong giọng nói cô đậm loại tình cảm tưởng niệm, không thể nói thêm gì nữa. Chỉ lái xe đưa cô về trường, dặn dò cô: “Đi đường phải cẩn thận nha, đừng để cho trộm cắp theo dõi. Mỗi ngày phải nhớ gọi điện cho anh, có chuyện gì thì phải thông báo sớm cho anh biết. Chờ mấy ngày nữa anh không bận gì, không chừng sẽ tới thăm em.”
Cô vội từ chối: “Quá đáng quá, năm mới anh không phải về nhà sao? Đến nhà em làm gì? Hơn nữa, có thể em không có ở nhà, em thường tới nhà cô chú chơi, có khi ở cùng cô qua năm mới.” Vệ Khanh bất mãn: “Sao lại có người như em chứ, anh cũng có làm chuyện gì mờ ám đâu!”
Chu Dạ vội chuyển chủ đề: “Anh lái nhanh chút, bây giờ trời đã tối, em sợ không kịp mất. Lúc về dù sao vẫn còn phải dọn một ít đồ.” Hắn “hừ” nói: “Không nghe nói nhanh một giây không bằng chậm ba phút sao? Chẳng may xảy ra tai nạn xe cộ thì làm thế nào?” Cô lẩm bẩm: “Em cũng đâu có kêu anh đua xe, chỉ là lái nhanh chút thôi. Em đang vội mà.”
Xe đi tới vòng xuyến đầu thành phố hồi lâu, Chu Dạ vội la lên: “Phía trước làm sao vậy? Vì sao không đi nha?” Hắn lười biếng nói: “Tắc đường, còn phải hỏi nữa sao?” Cô đổ mồ hôi, liên tục nhìn giờ, mắng: “Bắc Kinh sao lại tắc đường lâu như vậy nha! Không phải được xưng là con đường được thiết kế tối tân nhất nước sao?” Lần đầu tiên Vệ Khanh đối với chuyện tắc đường tỏ vẻ hoan ngêng, nghĩ rằng tắc càng lâu càng tốt, tốt nhất tắc tới chín giờ tối luôn.
Tầm khoảng nửa tiếng sau, hàng xe phía trước có dấu hiệu giãn dần ra, Vệ Khanh chán nản. Còn Chu Dạ lại nhẹ nhàng thở phào, vội gọi điện thoại. “Lý Minh Thành, ngươi không cần tới trường đón ta, không kịp giờ nữa. Ta đang bị tắc đường, đến nhà ga sẽ tìm ngươi sau, gặp nhau ở đâu đây?”
Lý Minh Thành nói: “Ngươi chờ một lát…” cùng với Trương Nhiễm Du đứng bên cạnh thảo luận xem gặp mặt ở đâu, một lát sau nói: “Nhiễm Du nói, đợi ở phòng chờ trước ga là được, rất dễ tìm.” Chu Dạ dừng một chút, nhỏ giọng nói: “Bây giờ ngươi đang ở cùng Trương Nhiễm Du… học tỷ ở chung một chỗ sao?”
Lý Minh Thành gật đầu: “Ừ, cô ấy về cùng chúng ta luôn, mọi người có thể cùng chiếu cố lẫn nhau. Vẫn còn tắc đường sao? Có đến kịp không?” Lòng Chu Dạ lạnh lẽo, mặc dù đã biết chuyện Lý Minh Thành và Trương Nhiễm Du là một cặp, nhưng chính mắt nhìn thấy, vẫn có chút không thoải mái. Vốn muốn nói nhất định đuổi kịp, nhưng nghĩ lại, sửa lời nói: “Cũng chưa biết được, trời tối nhanh quá, không biết có kịp hay không. Đến lúc đó nói tiếp.” Vội vàng cúp máy.
Vệ Khanh lắc đầu thở dài, vươn tay nắm chặt tay cô, hỏi: “Tới bây giờ vẫn còn thích Lý Minh Thành sao?” Cô cúi đầu không nói lời nào. Hắn vuốt xuôi cánh mũi cô, giống như bất mãn nói: “Em phải có chút tự giác nha, em là bạn gái anh, không thể thích người khác, nhất định phải thích anh mới được.”
Cô mắng: “Nhìn lại mình xem! Theo như cách nói của anh, anh là bạn trai em, nhất định anh thích em sao?” Vệ Khanh nhìn cô nói: “Chu Dạ, anh thực sự thích em. Em nghĩ rằng đối với ai anh cũng quan tâm như vậy sao?” Chu Dạ không nói gì, một lúc sau nói: “Vâng, em biết rồi.” Vệ Khanh được một tấc lại muốn tiến một thước, “Cho nên nói, từ nay về sau em không được quen người khác, không thì….” Chu Dạ vừa nghe những lời này giống như đe dọa, mất hứng, nổi giận cắt ngang lời hắn, cười lạnh nó