Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342164
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2164 lượt.
rường em, là một người phụ nữ giỏi giang nha, mẹ của Lý Minh Thành đó. Cô Lý rất thương em, lần nào về cũng gọi em qua nhà cô ăn cơm.” Vệ Khanh vừa nghe tới tên Lý Minh Thành, trong lòng có chút không vui, chỉ “ừ” một tiếng, nói: “Đi dạo một ngày, mệt quá, về nghỉ thôi.”
Chu Dạ về nhà liền tất bật, rửa rau thái thịt, đun nước, nấu cơm, xoay như chong chóng. Vệ Khanh xắn tay áo lên giúp sức, lo Chu Dạ vất vả, nói: “Chỉ là ăn uống thôi mà, tùy tiện nấu vài món là được rồi, em chiều anh quá.” Cô không chịu nói: “Sắp qua năm mới rồi, không thể giống như trước.” Cô nghĩ bình thường cha cô ăn uống không đầy đủ, cơm nguội cũng ăn qua loa đối phó, cho nên thà tất bật một chút còn hơn.
Vệ Khanh phá lệ đứng bên cạnh rửa rau, cũng không ngại nước lạnh, đứng sát bên người Chu Dạ, cọ cọ vào người cô, cảm giác như một đôi vợ chồng chân chính. Đáng tiếc là Chu Dạ không hiểu phong hoa tuyết nguyệt, chỉ nhấc dao trên tay nói: “Anh lại động tay động chân xem, cẩn thận em đem anh ra làm đồ ăn. Đi ra ngoài đi, ra phòng khách ngồi đợi.” Vệ Khanh rụt đầu lại, nhỏ giọng oán thầm: “Bạo lực quá!” Biết không chiếm được tiện nghi, rầu rĩ đi ra ngoài.
Tất niên
Edit: Ishtar
Chu Dạ thấy hắn, vội vàng lau nước mắt, hỏi: “Sao anh lại tới đây?” Giọng khàn khàn, có một chút nghẹn ngào. Vệ Khanh thở dài, dúi tay cô vào trong ngực, nhẹ giọng hỏi: “Có lạnh lắm không?” Cô gật đầu: “Lạnh!” Giọng nói lại đậm chút ảm đạm, khiến cho trong lòng Vệ Khanh chua xót đau lòng.
Hắn ôm chặt cô trước ngực, dùng áo khoác lớn trùm lên người cô, vuốt tóc, dịu dàng nói: “Như vậy sẽ không lạnh nữa.” Cô “ừ” một tiếng, vươn tay ôm hắn. Vệ Khanh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn cô, đầu lưỡi ấm áp chạm vào đôi mắt không chịu rời đi, giống như muốn hòa tan cô vào trong lòng.
Tay Chu Dạ chạm vào làn da ấm áp bên eo hắn, đầu ngón tay run run, rồi chậm rãi tiến vào trong. Cô nghe thấy tiếng thở của hai người, còn có tiếng tim đập, dần dần hòa làm một. Giờ phút này, đau lòng yếu ớt, vùi sâu vào trong ngực hắn tìm kiếm sự ấm áp, nguyện mãi mãi không tỉnh dậy, không phải lo lắng về tương lai mờ mịt phía sau nữa.
Vệ Khanh hôn mãi, giống như trút giận, cắn không nhẹ vào môi cô. Cô thở nhẹ, liếm liếm môi dưới, xước da, bất mãn nhìn hắn, chất vấn: “Sao lại cắn em? Cắn ở đây, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào? Anh bảo em làm sao ra ngoài gặp mọi người?” Dấu vết rõ ràng như vậy, vừa thấy sẽ thắc mắc.
Vệ Khanh bất mãn, nói: “Làm sao có thể không biết chứ? Anh tuổi trẻ tài cao, khôi ngô tuấn tú, phong độ xuất chúng, lại ôn nhu săn sóc… sao em lại không nghĩ ra chứ?” Thật sự có chút không cam lòng.
Chu Dạ hừ lạnh, “Mèo khen mèo dài đuôi! Hoa hoa công tử, người đầy mùi tiền, háo sắc suốt ngày quấn quýt, đáng đánh đòn… còn dám ăn nói bừa bãi, sao vẫn chưa bị sét đánh trúng đầu chứ?” Vệ Khanh càng nghe càng giận, đợi cô nói xong, mặt dày đáp lại: “Người ta vẫn nói, long xứng long, phượng xứng phượng, ba ba xứng đậu xanh ——nếu anh kém như vậy, sao em có thể thích anh chứ?” Nheo nheo mắt, ngón tay vuốt ve môi cô.
Chu Dạ bị hắn liên tục chặn họng, thẹn quá hóa giân, huých hắn một cái: “Ai thích anh! Tự mình đa tình!” Nổi giận đùng đùng đi về phía trước. Nghĩ thầm, hắn đúng là vương bát đản, về sau cũng không dám nói xấu hắn nữa .
Vệ Khanh đắc ý không thôi, rất hãnh diện! Vừa do dự vừa hỏi: “Rốt cuộc thích anh bao nhiêu, nói một câu thôi! Nói một câu, nói một câu ——“ Chu Dạ không để ý tới hắn, Vệ Khanh càng quấn quít lấy cô không buông, ép cô trả lời bằng được. Cô vừa xấu hổ vừa cuống, đúng là lỡ lời một câu trở thành hận muôn đời, nhìn vẻ mặt của hắn, có lẽ vênh tới tận trời rồi.
Tới lúc cô múc nước rửa mặt, Vệ Khanh còn đi theo bên cạnh cô vô cớ gây rối, nhịn cười ý nói: “Tại em cũng không hỏi anh vấn đề này, công bằng chút đi, rốt cuộc là thích anh bao nhiêu? Hử…” âm cuối kéo dại, lại lừa lại dỗ. Chu Dạ nhớ lại buổi tối hôm đó, lại nhìn lên trời có rất nhiều sao, hắn từng nói: “Thích tới mức nguyện ý chăm sóc em cả đời.” Trong nháy mắt cảm thấy có dòng nước ấm áp len vào tim, lau mặt nói: “Thích anh giống như thích sao trên trời.”
Nói xong lời này, lập tức cảm thấy buồn nôn, ném khăn mặt cho hắn, lầm bầm nói: “Rửa mặt đi! Lên cơn thần kinh gì không biết!” Vệ Khanh cũng không cảm thấy thế nào là lãng mạn và buồn nôn, suy nghĩ nửa ngày mới loáng thoáng hiểu được, ý của Chu Dạ như vậy có phải rất thích hắn đúng không? Thích tới mức có thể so sánh với sao trên trời, chẳn có tí logic nào cả. Hắn buồn bực, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Đàn ông đúng là loại động vật ngu ngốc.
Chiều ba mươi, Chu Dạ sắp sếp câu đối, treo đèn lồng. Mọi năm đều là cha cô đảm nhiệm, lần này Vệ Khanh xung phong nhận việc. Cha cô thức thời đi ra ngoài đánh bài, để hai người bọn họ một chỗ. Chu Dạ lấy câu đối, đẩy cửa đi ra, chỉ huy nói: “Cái này dán trên cửa, cách nhau một khoảng, nhưng đừng có dán ngược.” Vệ Khanh nhìn nửa ngày hỏi: “Vậy ‘Hai chữ bình an nặng ngàn lượng’ là vế trên hay vế dưới? Dán bên trá