Vợ Ngốc Ah! Em Trốn Được Tôi Sao?
Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.
ày muốn mọi cái đều mơ hồ sao?
Cho tới trưa hắn dỗ cô: “Chu Dạ, Chu Dạ, giờ anh phải đi rồi, em nói gì với anh đi.” Chu Dạ đâu chịu để ý đến hắn, vẫn chưa hết giận. Hai người còn đang náo loạn, thì Lý Minh Thành tới cửa chúc tết, nói: “Thi Thi, đây là kẹo mẹ ta tự làm, đây là mấy món thịt quay, còn có cả lạp xường và cá, nói cho ngươi mang lên trường ăn.” Chu Dạ rất thích mấy món này, vui vẻ nhận lấy.
Lý Minh Thành đã nghe nói Chu Dạ dẫn bạn trai về cùng, cố ý đến xem, cười chào hỏi, “Xin chào.” Chỉ do tò mò. Vệ Khanh trong lòng khinh thường, tình địch gặp mặt, hết sức ngứa mắt, không thể buông tha. Ở ngoài mặt lại cực khách sáo, phong độ nhẹ nhàng, lại bắt tay, rồi mời ngồi, quả thực coi chính mình trở thành chủ nhà. Khi Lý Minh Thành vừa nhìn thấy hắn liền cảm thấy có chút quen quen, nhưng cũng không để ý, tới lúc biết hắn tên là Vệ Khanh, không nhịn được lặng lẽ quan sát.
Chu Dạ thấy nhà có khách, không thể nổi giận, giúp hắn thu dọn quần áo, cầm theo một túi nói: “Đây là đồ ăn cho anh, trên đường ăn tạm. Em sẽ không đưa anh ra sân bay.” Vẫn còn tức giận. Vệ Khanh nhìn thấy Lý Minh Thành tới đây, vẫn lo lắng không yên, đi tới trước mặt cha cô nói: “Chu Dạ, em đưa anh ra sân bay đi.” Trong lòng là cố tình ngăn cách cô và Lý Minh Thành.
Cha cô gật đầu phụ họa: “Thi Thi, đừng làm chậm trễ chuyến bay, đi nhanh về nhanh.” Chu Dạ đành phải gật đầu, nói với Lý Minh Thành: “Ta đi ra ngoài một chút, ngươi cứ ngồi nói chuyện với cha ta một lát.”
Trước khi lên máy bay Vệ Khanh còn dỗ cô: “Chu Dạ ngoan, đừng giận nữa. Phải ngoan ngoãn nha, lúc anh không ở đây, phải nghe lời, không được làm loạn.” Lại ôm, lại hôn. Chu Dạ bị hắn làm phiền, vội nói: “Em biết rồi, biết rồi, máy bay sắp cất cánh rồi đó! Anh còn không mau đi.” Đúng là không có cách nào với hắn cả, nghĩ muốn giận mà cũng không giận nổi.
Chẳng lẽ thích một người là như thế này sao? Vừa tức vừa giận, lại không thể trốn tránh? Lúc Chu Dạ trở về, Lý Minh Thành vẫn còn chưa đi, đang ngồi chơi cờ với cha cô. Đang chơi vui vẻ, cha cô giữ hắn ở lại ăn cơm, hắn cũng không khách sáo, liền lập tức đồng ý. Năm mới, cũng không ăn nhiều. Ăn qua loa vài miếng, có người kêu cha cô đi đánh bài. Lý Minh Thành giúp cô thu dọn bát đĩa, nói: “Thi Thi, ngươi sao lại quen biết Vệ Khanh tiên sinh vậy?”
Chu Dạ hỏi hắn làm sao vậy. Hắn do dự một chút, nói: “Vệ tiên sinh này có phải là tổng tài trẻ tuổi của tập đoàn ‘Vân Mã’?” Cô gật đầu, không nghĩ tới Vệ Khanh nổi tiếng như vậy, ngay cả Lý Minh Thành cũng biết hắn. Lý Minh Thành giật mình, nói: “Thật sự là anh ta sao?” Hắn từng nhìn thấy ảnh chụp Vệ Khanh qua những bức ảnh về những doanh nhân nổi tiếng, Vệ Khanh từng là thạc sĩ quản lý doanh nghiệp ở Thanh Hoa. Bên cạnh lại có bạn học biết rất rõ về hắn, mỗi khi nói tới hắn, lại vô cùng hâm mộ.
Chu Dạ nhún vai, “Đúng thì sao? Không phải cũng chỉ có một cái mũi, hai con mắt à?” Lý Minh Thành hỏi: “Thi Thi, tình cảm giữa ngươi và anh ta tốt lắm sao?” Cô cười, “Ngươi không cần lo lắng, hắn dù có nhiều tiền, cũng chỉ là người. Tư tưởng có chút xấu xa, nhưng cũng không phải người xấu.” Lý Minh Thành lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: “Thi Thi, ngươi có biết hoàn cảnh gia đình nhà anh ta thế nào không?”
Chu Dạ lắc đầu, “Chúng ta còn không có tiến triển đến bước ấy. Ngươi yên tâm, ta biết giữ chừng mực .” Cô mới mười chín tuổi, nghĩ tới chuyện đó làm gì? Lý Minh Thành trầm ngâm một lúc lâu, nói: “Lấy thân phận và địa vị của anh ta, tới nơi này, không thể nói là không có tâm ý.” Vốn không muốn nói gì, nếu hai người bọn họ thích nhau, cũng không có lý do gì chia cách.
Ngay cả hắn cũng hiểu tình yêu là thế nào, nhưng vẫn không nhịn được nhắc nhở: “Thi Thi, cha Vệ Khanh là đại tướng, Bộ trưởng bộ quốc phòng, anh trai Vệ An là quan chức chính phủ cao cấp. Nếu ngươi và anh ta thật sự muốn ở bên nhau, chỉ sợ có áp lực, ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Chu Dạ đã sớm dự đoán được gia thế Vệ Khanh không đơn giản, nhưng cũng chưa từng nghĩ lại hiển hách như vậy. Vừa nghe, liền thấy giật mình.
Một lát sau, cũng có phản ứng, cười nói: “Ngươi suy nghĩ nhiều quá, chúng ta chỉ mới hẹn hò mà thôi, chưa bao giờ nói tới chuyện này.” Tuy nói như vậy, trong lòng lại chua xót . Cô vẫn còn trẻ, vẫn chưa nghĩ tới tương lai lâu dài. Nhưng mà địa vị xã hội chênh lệch lớn như vậy, vẫn làm cho cô đau lòng không thôi. Lúc này cô và Vệ Khanh, sáng nay có rượu sáng nay say, ngày may ưu đến ngày mai sầu. Vốn cũng chỉ là yêu đương, cho nên, chỉ có thể quan tâm hiện tại.
Ngay cả khi cô còn ít tuổi cũng chưa nghĩ tới, nhưng vẫn có chút cảm giác nao nao.
Tết Nguyên tiêu
Edit: Ishtar
Vệ Khanh đi rồi, cha cô cũng tìm cớ hỏi cô: “Thi Thi, con nói cho cha biết, con với Vệ tiên sinh đã phát triển tới bước nào rồi?” Lúc đầu Chu Dạ hoảng sợ, lại thấy cha cau mày lo lắng, vội nghiêm mặt nói: “Cha, cha đừng suy nghĩ quá nhiều. Tuy chúng con yêu nhau, nhưng cha nhất định phải tin tưởng con, con biết suy nghĩ đúng mực.”
Làm cha