Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2163 lượt.

i hay bên phải?” Hắn đã bao giờ làm việc này đâu! Ở nhà hắn là đại thiếu gia nha.
Chu Dạ mắng: “Đã không biết làm lại còn nhận! Sớm biết thế này bảo cha làm cho xong.” Vệ Khanh bất mãn nói thầm: “Quá đáng, làm gì mà nặng lời vậy, em không dịu dàng một chút được sao, chẳng qua anh có lòng tốt thôi mà.” Cô ngừng lại, nghĩ hắn lần đầu tiên làm việc này, cũng là làm khó hắn , dịu dàng nói: “Được rồi, kẻ hèn này giúp anh là được.” Lấy bàn chải và hồ dán, náo loạn nửa ngày cuối cùng cũng dán được câu đối cân bằng đẹp đẽ.
Chu Dạ cắm một cành ngải xanh trươc cửa, hàng năm tiết Đoan ngọ, mọi người nơi này cũng có tập tục treo ngải. Ngắm nghía một chút, nhảy dựng lên nói: “Anh làm cái gì vậy? Không biết chữ Phúc là phải để trong nhà sao?” Vẻ mặt Vệ Khanh mờ mịt hỏi lại: “Vậy à? Đây là tập tục ở đây sao?” Chu Dạ không nói gì, lườm hắn nói: “Anh có nhìn thấy nhà ai dán chữ Phúc trước cửa không?”
Vệ Khanh có chút xấu hổ, ôm cô nói: “Anh không để ý, cũng không có ai nói cho anh biết. Nhà anh mỗi dịp tết, đều quay quần ăn cơm, sau đó mọi người đi chơi. Giờ đó trên tivi thường chiếu chương trình bắn pháo hoa, lúc đó còn thấy háo hức.” Thấy Chu Dạ thật giỏi, cái gì cũng biết, lại cúi xuống hôn cô.
Chu Dạ biết những kẻ có tiền cũng không vui vẻ gì, có chút đồng cảm với hắn, liền bảo: “Đợi tới lúc đó chúng ta cũng đi ra ngoài ngắm pháo hoa, đi chơi cho vui vẻ.” Chu Dạ nghĩ hắn quen giao thừa ăn bánh trẻo, cố ý nấu một mâm bánh trẻo. Đèn lồng đỏ treo ở phòng khách rất bắt mắt, nhìn thấy thật thỏa mãn. Đốt pháo, ăn cơm tất niên, chờ cho tới đêm, nhìn xuống dưới lầu lại gặp một đám trẻ con ở trong trường ôm pháo bông đốt bừng bừng, kéo tay Vệ Khanh nói: “Chúng ta cũng đi chơi.”
Hai người cầm một túi pháo hoa và pháo bông đi xuống dưới, mấy nhóc tì nhìn thấy cô liền chào: “Chị.”, đối với Vệ Khanh lại rất ngoan ngoãn nói: “Cháu chào chú.” Vệ Khanh buồn bực, nhỏ giọng nói thầm: “Vì sao không gọi là anh chứ? Hoặc gọi cô ấy là cô cũng được.” Nói cái gì chứ! Mấy đứa trẻ này thật đáng đánh đòn.
Chu Dạ nghe thấy, cười to, “Cỡ anh có thể làm cha mấy em ấy rồi, còn muốn trẻ lại sao? Xấu hổ quá đi thôi.” Vệ Khanh lườm cô, nhất thời nổi giận, xấu xa véo nhẹ vào lưng cô một chút. Đồng thời châm lửa đốt mấy cây pháo bông, nhịn mấy nhóc tì ngồi trên mặt đất nói: “Anh cho em chơi này.” Còn dạy bọn trẻ cách dẫn lửa. Trẻ con dễ dàng bị lừa nha, vừa cao hứng liền đi theo đuôi Vệ Khanh, còn theo lời hắn nói: “Cảm ơn anh.” Vệ Khanh nghe xong, tâm tình vui sướng, đắc ý nhìn Chu Dạ. Cô thấp giọng mắng hắn vô sỉ, ngay cả trẻ con cũng dùng thủ đoạn.
Hai người chơi đùa với đám trẻ con, vui vẻ vô cùng. Nói thật, chất lượng pháo hoa không được tốt cho lắm, đầu tiên tóe khói xanh đỏ xám, rồi bay vèo lên giữa không trung, chả có tiếng vang nào cả, nhưng đám trẻ lại bảo đốt tiếp, kêu rất vui. Vệ Khanh ôm cô, đột nhiên hỏi: “Haizz… Chu Dạ, em nói xem tương lai chúng ta có con hay không?”
Chu Dạ nhảy dựng lên, cô chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, chính cô vẫn còn chưa trưởng thành. Vỗ vỗ đầu hắn, nói: “Đầu bị hỏng rồi sao? Nghĩ đi đâu vậy?” Vệ Khanh ôm cô nói: “Chu Dạ, anh ở cạnh em, càng ngày càng cảm thấy giống một gia đình, rất thoải mái.”
Chu Dạ nhéo hắn một cái, nói: “Là em hầu hạ anh thoải mái đi!” Gã đàn ông này làm khách cũng sướng quá đi, uông trà là hai tay cô dâng, ăn cơm là do cô mời, ngay cả thay đồ cũng là do cô giặt, đãi ngộ không khác cha cô, thảo nào mà hắn nói thoải mái! Vệ sau còn muốn cô như vậy á, khó đấy.
Mấy ngày nay Vệ Khanh rất dễ chịu, bưng trà rót nước, hỏi han ân cần, là người đàn ông hoàng kim độc thân lại có tiền, cũng không thể thư thái như vậy, cười nói: “Nếu thế thì anh lấy em về nhà nhé.” Chu Dạ “phi” một tiếng, “Lại nằm mơ à! Lấy về để hầu hạ anh á, đừng có mơ!” Ngay cả khi Vệ Khanh có ý niệm này trong đầu, cũng lập tức đánh mất, ảo não nói: “Chu Thị, em cũng sắp tốt nghiệp đại học, vì sao mới mười chín tuổi!” Giờ phút này lại ngại tuổi cô còn quá trẻ!
Chu Dạ ngẩng đầu nói: “Em mới mười chín tuổi, thì làm sao, làm sao, anh ngại gì?” Dáng vẻ kia đúng là làm cho người khác đố kỵ! Vệ Khanh giận, cắn vào má cô một cái. Cô lau nước miếng, lại dùng khuỷu tay đánh hắn, Vệ Khanh để mặc cô đánh, thỉnh thoảng lại hôn trộm cô một cái, hai người hi hi ha ha, nháo thành một khối. Chu Dạ thở ra hỏi: “Năm mới cũng qua rồi, đốt pháo cũng xong rồi, bao giờ anh về nhà?” Có lẽ hắn bận rất nhiều việc.
Vệ Khanh thở dài, “Mùng ba Tết phải về công ty, còn phải đi chúc tết họ hàng, e rằng ngày mai anh phải đi rồi.” Cô gật đầu, hỏi: “Anh lái xe về sao?” Hắn lắc đầu: “Đi một mình buồn lắm. Xe cứ để tạm ở đây, tới lúc đó sai người đến lấy, ngày mai anh đi máy bay về.” Đúng là người có tiền! Một chiếc xe Benz, nói ném liền ném. Lại hỏi Chu Dạ khi nào về trường, cô nói: “Còn lâu lắm, ít nhất cũng phải hết rằm tháng giêng em mới đi.” Vệ Khanh nghĩ ngày mai phải đi, bàn tay xấu xa lại lung tung sờ soạng.
Kéo Chu Dạ đi vào phòng cô, vừa hôn vừa cắn. Giờ đây Chu Dạ bị hắn hôn thành thói quen, nghĩ là đêm ba mươi, cũng kh


Lamborghini Huracán LP 610-4 t