Chỉ Yêu Sự Không Hoàn Mỹ Của Anh
Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
văn võ song toàn. Ba người trên danh nghĩa là chủ tớ, nhưng thực sự, tình cảm lại giống như anh em ruột.
Để ba bọn họ sang một bên không nói, bây giờ lại bàn về vấn đề của tôi, tôi không muốn về nước, không muốn bỏ học giữa chừng, dù sao, tới Paris học cũng tốn không ít tiền, nhưng Âm Tam nhi hoàn toàn mặc kệ, nghe nói tôi không muốn về nước, Đường Tăng bạo lực lại xuất hiện.
“Không về? Chẳng lẽ cô muốn chết ở đây?”
“Khỏi phải nói với tôi cô bỏ ra bao nhiêu cố gắng, tôi chỉ thấy cô giày vò mình thành nửa chết nửa sống.”
“Cô có thể đừng dát vàng trên mặt mình được không? Tôi muốn cô về nước không phải vì quan tâm đến chết sống của cô, mà là sợ cô chết tại đây khiến bà nội đau lòng.”
“Chết cũng không sao? Không thành vấn đề, tôi không ngại mang thi thể cô trở về.” Có lúc họ Âm là người đã nói là làm, mặc dù không đến nỗi thật sự mang thi thể trở về, nhưng hắn sẽ có rất nhiều biện pháp để giày vò tôi.
Mà tôi cũng là người nóng nảy, có suy nghĩ của mình, coi như hắn nói tôi không biết điều, không biết sống chết. Nhưng tôi vẫn không chịu thỏa hiệp, vì vậy, những ngày vô cùng “Đặc sắc” xuất hiện.
Để chứng minh rằng tôi căn bản không có khả năng sinh tồn ở Paris, Âm Tam Nhi nói dối dẫn tôi ra ngoài đi dạo, kết quả, ném tôi ở trên đường phố đông nghịt người, còn điện thoại di động, ví tiền, chìa khóa đều bị hắn lấy đi.
Tôi là người không biết nhận biết phương hướng, tiếng Pháp lại rất sứt sẹo, hao hết sức của chín trâu hai hổ mới tìm được xe taxi, sau khi về nhà trọ tôi và Xảo Dĩnh thuê lại phát hiện trong nhà không có ai!
Tôi không có thời gian nguyền rủa Âm Tam Nhi, việc quan trọng trước mắt là đi đâu lấy tiền trả cho tài xế taxi.
Tôi muốn sang nhà hàng xóm mượn, nhưng hàng xóm cũng không có ai, sau đó, tôi thật sự không còn cách nào khác, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt đi tìm nhân viên quản lý nhà trọ mượn tiền. Sau đó, an vị trên bậc thềm bên ngoài nhà trọ ngẩng đầu nhìn trời, nhân tiện hung hăng – ác độc nguyền rủa Âm Tam Nhi.
Đang âm thầm oán trách, người họ Âm trong bụng đầy ý nghĩ xấu xa xuất hiện. Tôi còn chưa kịp tìm hắn tính sổ, đã bị túm lên xe, lần này tôi kinh nghiệm hơn, sau khi lên xe cầm lấy tư trang của mình.
“Cứ coi như hắn tốt bụng, nhưng cách làm độc đoán chuyên quyền của hắn quá ghê tởm, tôi là người trưởng thành, tôi có suy nghĩ của mình, không muốn bị người khác điều khiển.”
“Tôi hiểu, nhưng tôi cũng không còn biện pháp. . . . . . Tôi có cuộc gọi khác, cô chờ một chút.” Nói xong, cô chuyển sang cuộc gọi khác, tôi cầm điện thoại di động chờ đợi, qua mấy phút, Xảo Dĩnh lại trả lời điện thoại của tôi: “Tam Thiếu gọi tới, hắn nói, nếu tôi mà giúp cô, hắn liền kéo cả hai chúng ta về nước.”
“Fuck!” Tôi không thể nhẫn nhịn được nữa bèn bạo phát nói tục.
Xảo Dĩnh bật cười: “Gọi điện thoại cho Tam Thiếu đi, chỉ cần cô đồng ý về nước thì hắn sẽ lập tức tới đón cô.”
“Không!” Tính khí bướng bỉnh của tôi cũng nổi lên: “Tôi không làm khó dễ cô, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp!”
Dứt lời, tôi cắt đứt điện thoại, vừa đi dọc theo con đường về phía trước, vừa cầu nguyện ông trời giúp tôi.
Nên biết rằng, đoạn quốc lộ này rất ít xe qua lại, cho dù có thì người ta cũng không để ý tới một người xa lạ muốn đi nhờ xe, cứ như vậy vừa đi vừa chặn xe lại, cho đến khi ánh mặt trời hoàn toàn biến mất, tôi vẫn vất vả đi trên hai chân của mình.
Bụng kêu ‘ùng ục’ hai tiếng, tôi lấy điện thoại di động ra nhìn, đã sắp bảy giờ, tôi chỉ còn biết bực tức bấm điện thoại gọi cho Âm Tam Nhi, không đợi hắn mở miệng đã mắng tới tấp, hắn cũng không giận, dường như cảm thấy tôi moi ruột gan nghĩ ra những từ ngữ mắng chửi người rất có ý tứ, nên thỉnh thoảng còn cười vài tiếng.
Tôi bị kích động giậm chân, đại não nóng lên, không lựa lời mà nói một câu: “Khó trách anh bị bỏ rơi, nếu tôi mà là Nhiễm Du cũng sẽ không chọn tên khốn kiếp nhất đời như anh!”
Dứt lời, đầu bên kia trở nên yên tĩnh, mặc dù không thấy được vẻ mặt vô cùng hung ác của hắn, nhưng tôi vẫn rất không có tiền đồ mà run rẩy. Có câu nói rằng mắng chửi người không nên vạch rõ khuyết điểm, tôi đúng là điếc không sợ súng sao?
“Cô chờ đó cho tôi !” Âm thanh buồn bực của hắn khiến tôi giật mình, ngay sau đó, trong loa truyền tiếng “tút tút”. Xem ra, giận thật.
Sau khi cúp điện thoại không lâu, sau lưng có ánh đèn xe mờ mịt. Tôi sợ hãi rúc vào ven đường, cơ thể co rúm thành một cục, cố gắng giảm thấp sự tồn tại của mình. Không thể phủ nhận, tôi đặc biệt sợ Âm Tam Nhi tới bắt tôi, nếu bây giờ rơi vào tay hắn, tôi nhất định sẽ gặp xui xẻo lớn.
Xe càng chạy càng gần, tôi phát hiện, đó là một chiếc xe thể thao.
Không phải Âm Tam Nhi!
Tôi kích động, ra sức vẫy tay, cũng không quản chủ xe có nghe được hay không, dùng sức giậm chân dùng sức kêu to: “Ngừng một chút, ngừng một chút.”
Thượng Đế phù hộ, xe chạy chậm lại, chiếc xe thể thao đó dừng ở ven đường, cửa sổ xe kéo xuống, một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi có chút