XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.

kinh ngạc nói: “Người Nhật Bản?”
Tôi cảm kích mỉm cười: “Người Trung Quốc, có thể cho tôi quá giang một đoạn không? Khi đến nơi có xe taxi, tôi có thể trả thù lao cho ngài.”
Hắn quay đầu bàn bạc với cô gái ngồi ghế phụ một chút, rồi sau đó đồng ý chở tôi đến thị trấn trước mặt. Thành thật mà nói, nếu như trên xe chỉ có mình anh ta thì tôi thật sự phải suy nghĩ một chút, nhưng, chủ xe đúng là vợ chồng, bởi vậy, tôi liền không chút lo lắng ngồi lên xe.
Nữ chủ xe rất hay nói, sau khi tôi lên xe đối xử rất tử tế, cô ta nói với tôi: “Chúng tôi ở trấn nhỏ trước mặt, trong trấn có xe taxi, nhưng vào thời điểm như thế này thì cũng không nên đi xa, theo tôi thấy, cô nên ngủ lại một đêm, ngày mai về sẽ tốt hơn.”
Tôi cảm thấy đề nghị của cô ta không tệ, liền đồng ý, sau khi vào trong trấn, tôi trả hai người đó tiền, nhưng bọn họ không nhận, còn hảo tâm nói cho tôi biết: “Đừng tới khách sạn Bắc Nhai, con trai họ Đường đều là ma rượu, lúc này chắc uống say như chết rồi, nói không chừng sẽ gây phiền phức cho cô.”
Tôi nhìn hai vợ chồng họ nói cảm ơn, men theo hướng họ chỉ đi tìm nhà nghỉ. Trấn này không tính là lớn, đèn đường thắp lên bốn phía, không biết quán bánh ngọt nào đang nướng đồ ăn, thơm nửa con phố, cảm giác vô cùng yên bình.
Đi gần mười phút, rốt cuộc cũng tìm được một nhà nghỉ nhỏ, dùng tiếng Pháp sứt sẹo thuê một phòng, bụng của tôi đã réo ghê gớm. Tiếc rằng, kích thước nhà nghỉ này quá nhỏ, vì vậy không phục vụ ăn uống, tôi chỉ còn cách ra cửa kiếm ăn.
Cách nhà nghỉ không xa có một quán ăn nhanh, bác sĩ dặn dò tôi không thể ăn thức ăn cay hoặc quá nhiều dầu mỡ , tôi cũng muốn hoàn toàn nghe lời dặn của bác sĩ, nhưng vì bụng quá đói, đi vào kêu một đống thức ăn, ăn như hổ đói.
Sự thật chứng minh, đứa bé cứng đầu cứng cổ không có trái cây ngon để ăn, trên đường trở về nhà nghỉ, dạ dày tôi liền bắt đầu kháng nghị. Tôi không chọc nổi nó, không thể làm gì khác hơn là buông tha ý định trở về nhà nghỉ, tìm kiếm hiệu thuốc. Thật vất vả mới tìm được một hiệu thuốc duy nhất trong trấn, mua được loại thuốc cần thiết, nhưng trên đường trở về nhà nghỉ, lại gặp sự cố!
Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, tôi gặp phải hai con ma men cao lớn, một người trong bọn họ giơ một chai rượu lên, miệng đầy mùi rượu, say khướt nói chuyện cười thô tục phóng đãng.
Dạ dày càng lúc càng đau, sau lưng và trên trán tôi thấm đầy mồ hôi lạnh, một người trong đó vừa nói xong, liền vỗ vào mông của tôi, tôi kinh hoảng, theo bản năng nâng đầu gối lên, thúc vào bộ phận yếu ớt của hắn.
Ma rượu bị tập kích đau quá kêu lên: “Lột quần áo của nó ra, để người trong trấn nhìn thấy dáng vẻ cởi truồng xấu xí của nó.”
Tôi sợ hãi không thôi, muốn chạy lại chạy không thoát, khi tên còn lại thô lỗ xé rách quần áo của tôi thì đại não của tôi theo phản xạ kêu lên một câu: “Âm Hạng Thiên, cứu tôi!”
Tôi không biết tại sao mình lại nghĩ tới hắn, cũng không nghĩ rằng hắn sẽ xuất hiện, nhưng trong tiềm thức con người mãnh liệt hơn so với ý thức chủ quan, nhất là trong hoàn cảnh nguy cấp, thì tiềm thức của con người luôn chiếm ưu thế.
Tiếc rằng, kỳ tích không xuất hiện. Âm Tam Nhi hãm hại tôi vào nguy khốn không hề xuất hiện. trong lúc dây dưa với ma rượu, áo sơ mi của tôi đã bị xé.
Mắt thấy áo lót sắp không giữ được, tôi lại không có chút năng lực phản kháng nào, rốt cuộc khóc lên sợ hãi.
“Đừng.” Tôi dán người vào vách tường thô ráp dùng sức lắc đầu, nước mắt ào ào chảy xuống.
Ma rượu xé rách áo tôi dường như rất hưởng thụ quá trình này, hắn nắm dây áo lót của tôi, cười bỉ ổi: “Johnny, của tôi cứng.”
“Nên nhớ kỹ giờ phút này, đây là lần cuối cùng!” Một giọng nói rét lạnh xen vào, vừa dứt lời, một bóng đen với tốc độ người thường không thể sánh bằng tập kích tên ma rượu đang giữ tôi.
Hai chân tôi mềm nhũn, trượt xuống ngồi bệt trên mặt đất, tôi không biết Âm Hạng Thiên làm sao tìm được tới đây, chỉ thấy hắn hung ác tuyệt tình quật ngã hai tên ma rượu, không thể phủ nhận, thể lực và bản lĩnh của người sói vô cùng mạnh mẽ.
Nếu như tôi không bị chật vật như vậy, trong lòng không sợ hãi như vậy, tôi sẽ nói, đây là một bữa tiệc thị giác tràn ngập sắc thái bạo lực.
Âm Hạng Thiên động thủ, âm u – hung ác, dùng từ tuyệt tình để hình dung cũng không quá. Hắn dùng mười mấy giây để giải quyết trận chiến. Cái tên kéo áo lót của tôi bị quật ngã, tay che bộ phận yếu ớt, cơ thể cuộn thành một cục, ngay cả tiếng rên cũng không phát ra được. Không khó để nhận ra, nơi nào đó của hắn cả đời này cũng không thể cứng nổi nữa rồi.
Âm Hạng Thiên giải quyết xong hai tên, quay người lại, cởi áo khoác ra, khoác lên cơ thể đang run lẩy bẩy của tôi, vẫn chưa hết tức giận, nói: “Cô nhớ kỹ những lời dạy dỗ hôm nay cho tôi, nếu không nghe lời, tôi tuyệt đối sẽ không quản cô nữa.”
Tôi từ trong cơn sợ hãi tỉnh lại, nước mắt đang treo nơi khóe mắt theo động tác đứng dậy của tôi chậm rãi rơi xuống. Cho đến khi hắn cầm bàn tay lạnh như băng của tôi, đem nhiệt độ truyền sang cho tôi, tôi mới tỉnh ngộ ngẩng đầu lên.
“Không sao rồi.” Hắn