Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.

ung nhưng chỉ trong chốc lát đã bị trấn áp, môi lại kề môi, lần này đầu lưỡi của anh cũng tiến vào dò xét trong khoang miệng tôi, vừa giống như khiêu khích vừa giống như làm tôi ngậm miệng lại.
“Tần Mạch…” Tranh thủ lúc hiếm hoi có thể tách ra một chút, mặc kệ đầu lưỡi của anh còn vờn trong miệng, tôi mơ hồ nói: “Anh phải nhớ rõ nha, tôi có phản kháng đó .”
Anh dường như đang cười: “Ăn no ấm…”
… dậm dật lung tung!!!.






Em dựa vào đâu mà nói anh không thích em
Mặt tôi vừa đỏ vừa nóng đến mức có thể nhúm lửa được, mắt nhắm tịt, miệng kêu tắt đèn.
Anh áp miệng không cho tôi ồn ào, với tay tắt đèn, cả căn phòng chìm trong bóng tối, trong bóng tối tiếng thở dốc của tôi và anh càng vang lên nghe rõ mồn một.
Đầu ngón tay của anh nhảy múa trên da thịt tôi, kích thích từng đợt run rẩy
“Tần, Tần Mạch mở đèn, anh mở đèn đi.”
Bàn tay vốn đang nắm chặt ra giường của tôi dần buông lỏng rồi hoàn toàn đặt trên lưng anh, ôm anh thật chặt như muốn tìm cảm giác an toàn.
“Anh vào đây.” Mới nửa câu thì thân dưới của anh đã bắt đầu rục rịch.
“Chờ… Đồ cà chớn….” Tôi bị anh làm trở tay không kịp, móng tay hung hăng bấm vào lưng anh nhưng hình như sự đau đớn càng thêm kích thích anh, động tác của anh càng điên cuồng hơn hại tôi sắp tắt thở, không ngừng gọi tên anh giống như ngoại trừ hai chữ Tần Mạch ra thì trong đầu tôi không còn gì khác.
Trong sự rung động, hòa hợp giữa hai thân thể, tiếng rên của tôi càng mềm mại, do hưng phấn ngón chân duỗi thẳng rồi hét to, anh cũng ôm tôi thật chặt và khàn khàn gọi tên tôi. Tất cả âm thanh đó hòa quyện thành một bản nhạc tuyệt vời, quanh quẩn trong đầu rất lâu mới biến mất.
Nhưng đến khi kiệt sức, gió êm sóng lặng, âm thanh đó lại biến thành năm chữ đẫm máu:Không mang bao cao su.
Sau một đêm điên cuồng thì sáng sớm hôm sau đàn bà lãnh đủ. Tôi tỉnh lại, xoay thắt lưng một chút rồi chậm rãi nhắm mắt lại ngủ tiếp. Trong chốc lát, tôi cảm thấy phần giường kế bên mình hơi hẫng một chút, tôi hí mắt ra thì thấy Tần Mạch đã mặc quần áo đi xuống lầu. Tôi xoay trở có chút khó khăn, lôi cái chăn trùm mình lại thật kín.
Làm cách nào đối mặt với anh đây? Tuy rằng hôm qua anh ta có dùng sức để cưỡng ép nhưng tôi cũng đâu có chống trả mà hình như còn nhiệt tình nghênh đón nữa, cho nên chuyện ai ăn ai cũng khó nói lắm.
Nhưng mặc dù tôi và anh đã làm chuyện ấy cũng không đồng nghĩa tôi muốn có quan hệ yêu đương với anh. Tần Mạch vì muốn hoàn thành một nhiệm vụ trong cuộc sống nên cần đến tôi, nếu tôi không thích anh ta thì tốt rồi, giao dịch này thật dễ dàng nhưng oái ăm là tôi thích anh, vậy tôi làm sao mà mang tình cảm của mình ra mà đổi chác, mua bán, vì tình yêu mà có sự toan tính thì nhất định người có tình cảm trước như tôi nhất định không thể toàn thân an lành mà thoát ra, đến lúc đó người bị tổn thương nhiều nhất chính là tôi thôi.
Tôi không thể chơi trò tình yêu vì tôi không thể chịu nổi thi thua cuộc.
Tôi nằm trên giường suy nghĩ miên man, Tần Mạch đã bưng một chén cháo đến.
“Ngồi dậy ăn sáng.” Ngữ khí thản nhiên, không nghe ra cảm xúc gì, giống như là chúng tôi đã là vơ chồng lâu năm và đây là một ngày bình thường trong cuộc sống vợ chồng của chúng tôi vậy.
Tôi muốn giả bộ ngủ cũng không được nữa nên thành thật mở mắt ra, ló đầu ra khỏi chăn, nhìn anh: “Anh đem quần áo lại đây dùm em với.”
Anh cũng không làm khó tôi, nhặt quần áo vất lên giường rồi dọn dẹp cái chén vỡ tối qua. Tôi lò mò mặc áo trong chăn sau đó nâng thắt lưng ngồi dậy. Ngay lúc đó anh đi vào, ánh mắt không dời khỏi cổ tôi, tôi nhanh tay che cổ lại quát khẽ: “Nhìn cái gì, đi ra ngoài.”
Anh cười đắc ý mà trong mắt tôi y như là tiểu nhân được lợi, tôi nổi gân trán sắp sửa mắng người, anh cũng thức thời lui ra ngoài. Tôi sâu sắc cảm nhận việc bị một người đàn ông tìm hiểu tính nết của mình là chuyện khó chịu cỡ nào.
Thừa dịp anh ra ngoài, tôi vọt xuống giường mặc lại quần, xin lỗi tôi không thể tả tỉ mỉ thắt lưng của tôi bị hành hạ như thế nào, mặc quần xong, tôi xoay người chạy ra ngoài thầm nghĩ thừa lúc vẫn còn kiềm chế không sa vào tình cảm với Tần Mạch thì mau nhanh chân bỏ của chạy lấy người, sau đó về nhà đưa số của anh vào blacklist, không dính dáng gì với nhau nữa.
Chạy đến đầu thang, tôi dừng lại, tôi ở đầu trên, anh ở đầu dưới, tôi run rẩy, anh lạnh nhạt.
“Ăn hết cháo chưa?” Anh nhẹ nhàng hỏi giống như không phát hiện bộ dạng muốn bỏ chạy của tôi. Tôi trầm mặc không nói lời nào, định bụng sẽ ngồi xuống nói mọi chuyện cho rõ ràng, anh bỗng dưng lên tiếng: “Trong bếp còn cháo, để anh múc chén khác cho em.”
Cháo trong bếp không phải tôi nấu tối qua sao…Bày đặt mượn hoa hiến phật. Tôi bĩu môi gọi anh lại: “Tần Mạch, chúng ta nói chuyện đi.”
Anh nhíu mày: “Có quan trọng không?”
“Rất quan trọng.”
“Được rồi.” Anh quay lại bàn ăn, ngồi xuống, tôi cũng ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn đối diện với anh. Chúng tôi nhìn nhau trong chốc lát, bất tri bất giác ánh mắt giằng co với nhau, n