Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341523

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.

lòng tôi yên lặng nói một câu Thẩm công tử bảo trọng rồi che đầu tiếp tục ngủ.
Nguyên ngày đi làm Thẩm Hi Nhiên gọi thêm hai cuộc điện thoại với cùng một nội dung là hỏi tôi có gặp Trình Thần hay chị ấy có liên lạc với tôi không. Sau khi tôi nói không thì anh lập tức ngắt điện thoại. Trong thanh âm của anh ấy, tôi thấy vị Thẩm công tử xưa nay vẫn bình tĩnh, đến lúc này đã gấp đến phát điên rồi.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì chuyện này cũng không có gì là lạ, căn cứ vào bối cảnh của nhà họ Thẩm, tìm một phụ nữ lâu như vậy vẫn không thấy tung tích thì chỉ có hai khả năng hoặc là nàng ta đã chết hay gặp chuyện không may rồi.
Buổi tối về đến nhà, quả thật Trình Thần đã quét tước, dọn dẹp nhà tôi từ trong ra ngoài sạch bóng nhưng chị lại đói đến sắp hôn mê, chị nằm bẹp trên ghế sô pha, thấy tôi về bèn trỏ tay mắng: “Hà Tịch, đồ độc ác! Nhà gì mà không có miếng bánh nhỏ để lót dạ! Chị mệt chết mệt sống động đậy chân tay cả nửa ngày giúp em mà ngay cả mì ăn liền cũng không có mà ăn.”
Tôi hơi xấu hổ, vì yêu cầu công việc nên tôi rất ít khi nấu cơm vả lại sống một mình nên cũng không để ý việc ăn uống lắm, gói mì ăn liền cuối cùng trong nhà đã chui vào bụng tôi hai ngày trước mà tôi cũng sơ ý đi về cũng không mua thức ăn cho Trình Thần.
“Sao chị không xuống nhà mua cái gì ăn đỡ đói?”
“Không được, nếu Thẩm Hi Nhiên cho người phục sẵn thì phải làm sao? Chị không thể để lộ bất cứ dấu vết nào hết.”
Tôi thở dài: “Thôi được rồi, chị ăn gì để em đi mua, nhưng chị chịu khó chờ một chút, gần tết nên tiệm tạp hóa dưới nhà nghỉ bán rồi, em phải đến siêu thị hơi xa nhe.”
“Đi đi.” Chị khoát tay, “Đi nhanh về nhanh, nếu không thì chuần bị về mà hốt xác chị.”
Tôi lấy mấy chục đồng lẻ và di động ra cửa: “ Em không mang theo chìa khóa, chị chờ cửa em đó.”
Chị thều thào ừ một tiếng.
Siêu thị hơi xa, đi về khoảng nửa tiếng, chọn thêm món này món nọ lại mất thêm mười phút. Về đến nhà, mới giơ tay định gõ cửa thì nghe vài tiếng rên ái muội vọng ra từ phía sau cửa.
Cổ tay của tôi chựng lại, cứng đờ, nhìn cửa nhà mình rung lắc rất đáng nghi.
“Thẩm… Thẩm Hi Nhiên…” thanh âm Trình Thần mê loạn mà quyến rũ, “Không được… Tịch Tịch sắp về… Không, không được! Ưm…”
Cửa nhà lại rung còn lục cục vài tiếng, cổ tay tôi càng run rẩy, chỉ nghe tiếng Thẩm Hi Nhiên trầm giọng nói: “Thần Thần… Anh không nhịn được…”
Sau đó sự rung động của cửa nhà tôi bắt đầu có quy luật hẳn hòi.
Làm …Làm ngay cửa, thiệt hết nói nổi hai người này!
Mặt tôi đỏ bừng, tay không dám chạm đến cửa nhà đang kêu vang sung sướng, đành che mặt ngượng ngùng chạy xuống nhà.
Ngoài trời gió lạnh thổi từng cơn cũng thổi bay cảm giác khô nóng trong lòng tôi. Tôi nhìn túi đồ ăn bên tay phải, lại lục túi móc ra được năm đồng tiền thối hồi nãy rồi thừ người ra: bây giờ tôi nên tiếp tục chịu gió hun chờ bọn họ làm xong chuyện hay tìm chỗ khác đây?
Mới đứng suy nghĩ có năm phút mà cái lạnh của gió mùa đông đã quất vào mặt tôi bỏng rát, tôi móc di động, lục tìm trong danh bạ tên “cầm thú”, lại bắt đầu đắn đo suy nghĩ tiếp một lúc lâu rồi hạ quyết tâm ấn phím gọi. Bên kia nhận điện rất nhanh, không hiểu sao khi nghe được âm thanh của người này lòng tôi bỗng cảm thấy yên tâm chi lạ!
Tôi hít hít cái mũi đỏ ửng vì lạnh: “Anh cho tôi ngủ nhờ một đêm được không?”






Ăn no ấm… dậm dật lung tung
Lúc tôi gọi điện thoại cho Tần Mạch thì phía bên kia rất ồn ào, dường như anh đang tham dự một buổi tiệc xã giao nào đó.
Anh nghe xong, không hỏi nhiều chỉ nói công ty anh hiện đang tổ chức tiệc tất niên, bảo tôi cứ đến khách sạn tìm anh rồi cùng nhau về nhà.
Tôi tự nhủ, tiệc tất niên chỉ đơn giản là dùng bữa cơm, uống chút rượu, tôi ở ngoài khách sạn chờ là được rồi. Nghĩ xong cũng không nghĩ thêm, nhảy lên xe buýt một đường tiến tới khách sạn mà anh nói.
Khi tôi tay trái cầm túi đồ ăn vặt, tay phải cầm di động và một đồng tiền thừa sau khi trả tiền xe buýt, chân mang đôi dép vải bông đầu thỏ ngẩn ngơ đứng trước khách sạn, nhận thấy ánh mắt khinh bỉ và kinh ngạc của người gác cửa, tôi liền thức thời thong thả chui vào một góc âm u của bồn hoa ven đường.
“Lái xe tới rồi, cô mau báo địa chỉ nhà tôi đi.”
“Cho nên mới nói nhà cô ở đâu?”
“Ở thành phố B…”
Tôi cố nén cười, chờ đến khi Lisa phát điên đưa cô gái kia đi xa tôi mới quay đầu tìm Tần Mạch, nhưng trước cửa khách sạn đã không còn ai, tôi tìm quanh quất thấy Tần Mạch vội vàng rẽ vào một góc của khách sạn, không biết định đi đâu.
Tôi nổi cơn hiếu kỳ bền mò theo, chưa thấy người đã nghe tiếng một người nôn đến tâm can liệt phế. Trong lòng tôi hoàng sợ, rảo bước nhanh qua vừa lúc thấy anh anh đang dựa tường, sắc mặt rất khó chịu đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tôi vừa định mở miệng gọi anh thì thấy anh ôm bụng từ từ trợt xuống, rõ ràng đã đau đến mức toát mồ hôi lạnh nhưng vẫn không rên một tiếng, chỉ lặng lặng móc thuốc cho vào miệng rồi ngồi chờ thuốc thấm. Thấy tình trạng của anh, trong lòng tôi không khỏi chua