Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

n ngập trong xe, tôi ghé vào cửa sổ xe vừa nôn vừa suy nghĩ rồi cười run rẩy.
Tần Mạch, anh xem bộ dáng chật vật của chúng ta vì cuộc sống nè…
Dưới sự giúp đỡ của tài xế taxi, tôi và Tần Mạch đã về đến nhà – nhà anh. Tôi hoa mắt, mò mẫm hồi lâu trên người anh mới tìm được chìa khóa, vừa vào cửa, lên được lầu tôi liền ném anh lên giường, rồi trời đất quay cuồng, trước mắt tối thui, thân hình tôi mềm nhũn ngã rạp xuống đất…Bất tỉnh nhân sự.






Cô gái! Buông con cầm thú kia ra!
Sáng hôm sau tôi tỉnh lại trên giường cùng với một tấm chăn ấm áp. Đầu thì nhức bưng bưng, ù tai, hai má lại nóng bừng bừng. Tôi ráng nâng cánh tay sờ thử trán mình thì cảm thấy trong đầu cứ như có mười vạn cái cưa đang cưa gỗ, cưa qua, cưa lại làm người ta khó chịu muốn chết.
Mắc dịch…
Tôi không khỏi mắng thầm, vừa đấu tranh với thân thể mình gian nan ngồi dậy. Bỗng nhiên một bên giường chùng xuống, một cánh tay mạnh mẽ quàng ra sau lưng tôi đỡ tôi ngồi dậy: “Em sốt rồi.”
Thanh âm trầm thấp của Tần Mạch vang bên tai tôi qua tiếng ong ong trong đầu biến thành một đường thẳng tắp, một lúc lâu sau tôi mới hiểu ba chữ này của anh là gì nên ừ một tiếng rồi khàn khàn nói tiếp: “Em cũng nghĩ vậy.”
Tôi dù có phát sốt, đầu óc u mê thì cũng hiểu ẩn ý của anh, cùng anh đi Mỹ rồi kết hôn, định cư ở bên đó.
Tôi hít sâu, nhẹ nhàng nói: “Vậy phải làm visa đó, em không đi đâu.”
“Ừ.” Anh gật gật đầu.
Tôi nhìn khuôn mặt bình tĩnh của anh trong lòng dâng lên nỗi khó chịu, buột miệng nói: “Anh định chia tay với em hả?”
Anh nao nao, im lặng thật lâu, mới miễn cưỡng nhếch môi cười khổ: “Em nghĩ đi đâu vậy? Thời này đâu phải không có internet, điện thoại như mấy trăm năm trước đâu mà lo.”
Tôi cũng chỉ biết miễn cưỡng cười cười theo anh.
Anh xuống lầu nấu cháo, tôi mơ mơ màng màng nhìn trần nhà suy nghĩ, làm sao mà Tần Mạch có thể không hiểu, một ngàn cuộc điện thoại không chạm tới người sao có thể so với một cái ôm ấm áp. Nhưng nếu anh phải đi thì tôi cũng đâu còn cách nào, tôi không thể bỏ mặc tất cả để cùng anh sang Mỹ cũng như anh cũng không đánh liều ở lại Trung Quốc với tôi. Chúng tôi đứng trên hai lập trường khác biệt cùng nhìn về nhau và lặng im không nói gì.
Đầu óc hơi choáng váng nên không bao lâu sau tôi đã nặng nề chìm vào giấc ngủ.
Không biết qua bao lâu, tôi nghe thấy văng vẳng tiếng ai gọi mình nhưng không cách nào mở mắt ra được, mí mắt như có tảng đá ngàn cân đè xuống, tôi muốn ngủ tiếp nhưng tiếng gọi kia không ngừng ồn ào bên tai, tôi giận đến mức muốn bóp chết ai đó nhưng một ngón tay cũng không nhúc nhích được.
Thây kệ, muốn làm ồn thì cứ làm đi. Tôi cam chịu khổ, sau đó một dòng chất lỏng mát lạnh từ mu bàn tay truyền vào trong thân thể, tôi lại ngủ say không biết gì.
Tôi có một giấc mơ, trong đó có rất nhiều hồ ly từ trên trời rơi xuống, chúng vây tròn xung quanh tôi, có con còn nhe nanh múa vuốt, gầm gừ muốn nhào đến cắn tôi, còn có con lạnh lùng nhìn tôi làm tôi tiến không được mà lui cũng không xong.
Tôi đề phòng nhìn chằm chằm chúng nó, cuối cùng cũng bùng phát hét lớn:: “Còn nhìn! Cắt cụt hết mấy thằng nhỏ của tụi mày bây giờ!”
Nhưng lời uy hiếp của tôi hoàn toàn vô tác dụng với chúng, từng con, từng con bước đến gần tôi. Tôi hoảng sợ không biết chui chỗ nào trốn, bỗng nhiên bên ngoài vòng tròn hồ ly xuất hiện một con sói xám cực lớn, nó lạnh lùng nhìn tôi với sự khinh miệt trong mắt y như bọn hồ ly kia.
Vì sao lại nhìn tôi như vậy? Tôi không hiểu, lòng tự trọng của tôi như chạm phải lò xo, bật tung lên, đột nhiên tôi anh dũng dẹp bỏ đám hồ ly đang cản đường, đi thẳng về phía con sói xám kia. Tôi đối mắt với nó, nó khinh miệt nhìn tôi còn tôi cũng lãnh đạm nhìn nó. Bỗng nhiên nó xù lông, vươn móng vuốt về phía tôi rồi giống như thương hại liếc qua tôi một cái, sau đó lại nhìn đám hồ ly như hổ rình mồi phía sau tựa như nói: ta có lòng từ bi ra tay cứu mạng ngươi, còn không mau nắm lấy.
“Đồ ba trợn! Ta đâu có cần ngươi cứu!” Tôi vỗ mạnh vào đầu nó. “Ngươi tưởng chị đây dễ chọc ghẹo lắm sao! Ta đã nói sẽ có một ngày bắt ngươi phải khóc! Giờ khóc đi!” Tôi vừa vặn tai vừa tát con sói, đánh tới đã tay thì một tiếng nói theo chân trời truyền tới:
“Cô gái! Buông con cầm thú kia ra!”
Buông tay! Buông tay… Buông tay…
Thanh âm như xa như gần lại bỗng nhiên trở nên rất chân thật.
Tôi mở bừng mắt ra, ánh đèn chói sáng làm mắt tôi đau nhức đến chảy nước mắt. Khó khăn lắm mới thích ứng được với ánh đèn tôi nhìn quanh thì thấy Tần Mạch đầu tóc rối bù đang ngồi bên giường tôi, bộ dáng có chút tiều tụy cùng bất đắc dĩ. Hai y tá kinh hãi nhìn tôi chằm chằm. Tôi nghe Tần Mạch thở dài một hơi sau đó đứng lên sửa sang lại tóc tai, quần áo. “Ừm… cô Hà, cô Hà, để tôi giúp cô đo nhiệt độ.”
Lúc này tôi mới nhận ra mình đang nằm trong bệnh viện, hai cô y tá trẻ cặp nhiệt kế cho tôi nhưng có vẻ sợ hãi thế nào ấy, sau cùng chỉ phán một câu “Hết sốt” rồi hoang mang, rối loạn tông cửa vội vã chạy ra ngoài.
Ph