XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.

ăn nước mắt trào ra, đột nhiên anh buông tay, kiên quyết đi về phía Dịch Tình.
Sân bay tấp nập người qua lại, từng gương mặt xa lạ lướt qua khiến người ta có cảm giác bất an, sân bay là nơi mà chuyện biệt ly, lưu luyến diễn ra hàng ngày như sân bay mà hôm nay trùng hợp tôi lại là một trong số đó…
Tôi âm thầm hít sâu, trong lòng như bị một cây dằm đâm đau nhói.
“Tần Mạch!” tôi hô to rồi chạy ào về phía anh. Anh quay đầu lại, vẫn thái độ nghiêm túc mà đạm mạc như thường lệ, ngược lại Dịch Tình lại có vẻ cao hứng nhìn tôi.
Khi đến gần Tần Mạch, tôi đặt một tay lên vai anh, hít sâu một hơi rồi thụi anh một cú thật mạnh. Tôi biết anh bị đau bao tử nên cú đấm này rơi thằng vào bụng anh. Anh bị tôi đánh bất ngờ trở tay không kịp, đau gập cả người. Bốn phía kinh hãi, chỉ nghe tiếng hút khí lạnh.
Tôi giơ nắm đấm, cố gắng tạo hình thành thổ phỉ hung hãn nói: “Ra nước ngoài phải giữ mình cho em! Nếu dám lăng nhăng với phụ nữ khác thì biết tay em!” Tôi vừa cảnh cáo vừa trừng Dịch Tình một cái, cô nàng hoảng sợ lắc đầu lia lịa, lùi về sau liên tục, mục đích xóa sạch quan hệ với Tần Mạch. Tôi hừ một tiếng, đẩy Tần Mạch ra, thấy anh vẫn gập người ôm bụng, tôi cứng rắn bồi thêm một câu: “Dính dáng đến đàn ông càng không được, nghe chưa!”
“Tốt lắm.” Tôi nhìn lướt qua những ánh mắt kinh hãi xung quanh, dịu giọng: “Không còn gì nữa, cứ như vậy đi.”
Ra khỏi sân bay, tôi ngẩng đầu nhìn ánh nắng vàng rực rỡ của mùa xuân, rồi lấy tay che mắt lại. Một dòng nước lành lạnh chảy lan ra thái dương, tôi thầm mắng: “Hà Tịch! Mất hết mặt mũi rồi!”






Không chịu nổi hương vị chờ đợi
Cuộc sống vẫn giống như trước
Tần Mạch không vì việc tôi đấm anh một cái trước khi xuất ngoại mà nói chia tay, dĩ nhiên tôi cũng không thể vì anh đi đến xã hội tư bản vạn ác mà cắt đứt liên hệ với anh được.
Như lời Tần Mạch nói, hiện giờ Internet vừa nhanh chóng, vừa tiện lợi không giống hồi xưa đã đi thì không biết ngày về.
Con người cũng thật kỳ lạ! Dù ở gần bên, tuy có nhớ nhung nhưng vì bận việc cũng có thể quên không gặp mặt còn khi đối phương đã ở một nơi rất xa, có muốn lái xe đến gặp cũng không được thì cả hai lại khắc sâu sự nhung nhớ.
Anh bất đắc dĩ đồng ý tôi cũng đồng nghĩa là bỏ lỡ rất nhiều cuộc điện thoại khác.
Tôi cuộn tròn trong chăn, áp chặt điện thoại vào tai như muốn thu từng âm thanh dù là nhỏ nhất của người ấy, tiếng sàn sạt tuyệt đẹp khi ngòi bút lướt qua giấy, tiếng lật giấy thanh thúy giống anh khi suy nghĩ sâu xa. Thật rất giống hai người đang ngồi cạnh nhau.
Lúc đó tôi đã gần như muốn thốt ra câu Tần Mạch, em nhớ anh quá! Nhưng rốt cùng câu nói này lại bị chết non bởi một tiếng gõ cửa. Tôi nghe được người đang báo cáo công việc với anh là mỹ nhân Dịch Tình, lại nghĩ đến hôm chia tay tại sân bay tôi dùng ánh mắt đẩy lui nữ cường nhân này mà buồn cười nhưng đến khi tôi nghe cô ta nói với Tần Mạch cái câu mà tôi vẫn muốn nói kia thì gương mặt có hơi cứng lại.
“Anh còn chưa ăn trưa phải không? Công việc là công việc nhưng anh vẫn phải chú ý đến sức khỏe, đừng quên bệnh bao tử.” Cô ấy đã nói như thế.
Tôi mang theo một chút hâm mộ lẫn ghen tị hận lặng lẽ cúp điện thoại.
Hôm sau, tôi không gọi cho Tần Mạch mà không biết anh bận gì cũng không gọi cho tôi. Nửa tháng sau khi Tần Mạch ra đi, lần đầu tiên chúng tôi cắt đứt liên hệ.
Con người là một sinh vật có tính trơ, một số chuyện khi đã bắt đầu thì không thể quay lại được. Từ mỗi ngày gọi điện hai lần dần dần trở thành một ngày một lần rồi sau đó hai ngày một lần, ba ngày một lần…May mà công việc tôi vô cùng bận rộn nên tâm tư của tôi cũng không hoàn toàn đặt trên Tần Mạch mà suốt ngày nghi ngờ, suy nghĩ lung tung.
Tháng tư, Tạ Bất Đình phải tiếp một khách hàng lớn nên dẫn theo tôi và Tiểu Lý. Tàn tiệc, Tạ Bất Đình say bí tỉ, tôi kêu Tiểu Lý đưa ông ta về, thoạt đầu Tiểu Lý còn lo lắng cho tôi: “Chị Hà, chị uống cũng nhiều, để em đưa chị về trước.”
Tôi khoát tay, chỉ vào Tạ Bất Đình với vẻ chán ghét nói: “Cậu tỉnh táo cho tôi nhờ, nhìn ông ta mềm nhũn cứ như con chi chi kia đưa đến đưa lui càng thêm phiền. Nhà chị cũng gần đây thôi, không việc gì đâu.”
Tiểu Lý tuy lo lắng nhưng vẫn đi, tôi mang túi xách đi bộ ra trạm xe buýt, càng đi càng nhớ, nhớ không chịu nổi bèn mặc kệ có phải giờ làm việc của anh bên Mỹ hay không liền gọi điện.
Rất lâu anh mới nhận điện thoại, anh ép giọng rất nhỏ, bên kia điện thoại rất yên tĩnh giống như đang họp hành gì đó. Mặc dù tôi đã qua nhiều cuộc thi biện luận, mồm mép lại lợi hại nhưng lúc này đây lại không biết nói gì, vô số chuyện muốn kể anh nghe đều nghẹn trong lồng ngực, đến lúc Tần Mạch sắp mất kiên nhẫn định tắt máy thì tôi khó khăn nghẹn ra bốn chữ: “Em uống nhiều rượu.”
Bên kia than nhẹ một tiếng, nghe như tức giận ngoài ý muốn cũng như cười bất đắc dĩ.
Tôi mím môi, thầm nghĩ cho mình một cái tát: “Bỏ đi, không làm phiền anh nữa, anh…” Lời còn chưa dứt, phía sau có một người nhào đến giật mạnh túi xách tôi,