Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.
n liền bay lên.
Mở cánh cửa nhà, mẹ vừa trông thấy cô đã hỏi: “Phiên Phiên, Dương Tịch tìm thấy con chưa? Vừa rồi nó ngồi ở nhà chờ con rất lâu, gọi hoài điện thoại cho con không được…”
“Mẹ!” Cô yếu ớt đáp trả một câu: “Con rất mệt, con muốn ngủ!”
Lúc này mẹ cô mới để ý đến sắc mặt trắng bệch của cô. Hoảng hốt, bà đưa tay sờ thử trán cô, chạm vào lớp mồ hôi lạnh toát: “Con sao thế? Bệnh à?”
Diệp Phiên Nhiên lắc đầu, chau mày: “Con buồn nôn!” Lời chưa nói dứt, cô phóng ngay vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, đến khi dạ dày trống rỗng mới miễn cưỡng đứng dậy.
Mẹ Diệp căng thẳng đi theo cô vào nhà vệ sinh, bà không khỏi thều thào: “Con uống rượu à? Mẹ ngửi thấy có mùi rượu! Con còn là sinh viên, lại là con gái, sao uống nhiều rượu như thế?”
“Mẹ à, đừng la nữa, con đi ngủ đây!” Diệp Phiên Nhiên thấy đầu nhức, đi về phòng mình, bỏ mặc lời càm ràm quan tâm của mẹ ngoài cửa.
Cô ngã người xuống giường, ôm lấy chú gấu bông nhỏ, áp mặt mình vào lớp long mềm mại, ấn nút nhạc, giọng hát nhẹ nhàng cất lên:
“Phiền muộn không ngớt, sầu muộn chẳng thể nào vơi, cớ sao lòng anh đầy sự trống trải?
Tình cảm đã ra đi, mọi thứ đều tan biến nhưng nỗi sầu muộn trong lòng anh chẳng thể nào tiêu tan.
Tại sao trên môi em ngự trị câu nói đó, cớ sao con tim anh vẫn không chịu nguôi ngoai?
Dù anh hiểu rằng tình yêu ra đi tất thảy đều trở nên vô nghĩa, nhưng cớ sao anh vẫn chỉ yêu mình em?”
Khi cô hát đến lần thứ mười câu hát: “Dù anh hiểu rằng tình yêu ra đi tất thảy đều trở nên vô nghĩa, nhưng cớ sao anh vẫn chỉ yêu mình em?” thì nước mắt cô tuôn trào mãnh liệt, từng giọt từng giọt rơi trên chú gấu nhỏ.
Dương Tịch, em quên không nói với anh một việc rất quan trọng. Em yêu anh!
Vậy là, Diệp Phiên Nhiên đã thất tình. Các chị em cùng phòng ký túc xá nhanh chóng nhận ra sự khác thường. Vốn dĩ cô là người có nhiều cuộc điện thoại nhất trong phòng, hàng ngày cô thường hay nấu cháo điện thoại đến tận đêm khuya, vậy mà giờ thì dường như chẳng còn nghe thấy tiếng điện thoại reo nữa.
Khổng Thiên Thiên rất muốn an ủi cô nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Bề ngoài Diệp Phiên Nhiên rất bình thản, không hề tỏ vẻ gì đau khổ cũng chẳng hề khóc lóc nức nở. Cô thuộc loại con gái dù rằng thương tích đầy mình cũng vẫn kiên cường vui vẻ nói cười, không để bất kỳ ai nhìn thấy mình bị tổn thương, cô lặng lẽ tự mình xoay xở với vết thương lòng.
Ngoài thời gian đến lớp thì Diệp Phiên Nhiên đọc tiểu thuyết điên cuồng, cô muốn mình mặc sức rơi lệ trong câu chuyện của người khác.
Những ngày tháng thất tình cũng chẳng hề buồn bã như trong tưởng tượng của cô, trái lại thời gian trôi qua hết sức nhanh, chớp mắt đã đến tháng Mười. Tối thứ Bảy, Khổng Thiên Thiên kết thúc cuộc hẹn hò sớm với Cao Tường, quay về ký túc xá thì phòng 302 chỉ còn lại mình Diệp Phiên Nhiên, cô đang lên mạng đọc tiểu thuyết, họp thoại âm nhạc phát bài hát Em có phải là người anh yêu nhất của ca sĩ Phan Việt Vân.
“Em có phải người anh yêu nhất chăng? Cớ sao anh chẳng nói lời nào?
Diệp Phiên Nhiên nhìn cô, hết sức bình thản nói: “Thiên Thiên, cậu sao thế?”
“Mình muốn hỏi cậu làm sao thì có?” Khổng Thiên Thiên nghiến răng nghiến lợi: “Người yêu thi thoảng cãi nhau đòi chia tay chẳng có gì lớn lao cả, mình và Cao Dương cũng đòi chia tay trên dưới mười lần rồi, hiện giờ chẳng phải tốt lành đó sao?”
“Tình huống của mình không giống với cậu!” Diệp Phiên Nhiên cúi đầu: “Cậu và Cao Tường là đòi chia tay, còn mình và Dương Tịch lần này là thực sự chia tay!”
“Vì mẹ cậu ta phản đối đúng không?” Khổng Thiên Thiên nói: “Mình tin rằng Dương Tịch sẽ không để tâm đâu!”
“Không chỉ là nguyên nhân đó!” Diệp Phiên Nhiên thở dài: “Bỏ đi, nếu đã qua cả rồi, đừng nhắc lại nữa!”
“Nếu thực sự đã là quá khứ thì cậu chẳng một mình trốn trong ký túc xá nghe bản tình ca khiến người ta buồn rơi nước mắt thế này!” Khổng Thiên Thiên ngồi xuống cạnh cô: “Chuyện tình cảm là chuyện đơn giản, cớ sao phải làm mọi thứ phức tạp lên chứ?”
“Thiên Thiên, mình đã từng hướng đến thứ tình yêu giản đơn nhất!” Diệp Phiên Nhiên lẳng lặng nhìn cô: “Nhưng khi gặp Dương Tịch mọi thứ đều trở nên chẳng đơn giản chút nào!”
Hai tay Khổng Thiên Thiên đặt trên bờ vai cô: “Nếu như mất Dương Tịch, cậu có cam lòng không?”
Con tim cô bất chợt chua xót.
“Nhưng mà, mình đã mất anh ấy rồi!” Tuy bề ngoài cô điềm tĩnh nhưng chẳng ai biết được nỗi đau thương tận đáy lòng cô.
“Vẫn chưa đến phút cuối cùng mà, tuyệt đối đừng dễ dàng nói lời từ bỏ!” Khổng Thiên Thiên nói chân thành: “Nếu cậu thực sự không muốn chia tay thì hãy đến Nam Kinh tìm Dương Tịch đi! Nói với cậu ta rằng, cậu hối hận, muốn trở lại bên cậu ta!”
“Đến Nam Kinh tìm anh ấy ư?” Diệp Phiên Nhiên tròn xoe mắt, ngần ngừ hỏi.
“Đúng vậy!” Khổng Thiên Thiên nói: “Lần nào cũng là Dương Tịch đến trường tìm cậu, vì sao cậu không thể đến Nam Kinh tìm cậu ta chứ? Cậu ta chẳng phải luôn không dám khẳng định tình cảm của cậu dành cho cậu ta hay sa