Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.

o? Lần này cậu có thể dùng hành động thực tế chứng minh tình yêu của mình dành cho cậu ta!”
“Nhưng…” Cô ấp ứng: “Anh ấy đã nói lời chia tay rồi, những lời lẽ đầy tuyệt vọng, anh ấy bảo anh ấy sẽ không quấy rầy mình nữa…”
“Cậu ta không quấy rầy cậu thì cậu quấy rầy cậu ta!” Khổng Thiên Thiên nhẫn nại khuyên nhủ: “Phiên Phiên à, khuyết điểm lớn nhất của cậu chính là quá mạnh mẽ, quá tự tôn, coi trọng sĩ diện hơn bất cứ điều gì. Mình quen và yêu Cao Tường mấy năm rồi, cũng cãi nhau biết bao nhiêu lần. Cuối cùng mình cũng hiểu rằng, trong thế giới của những người yêu nhau, không hề có đúng và sai. Đây không phải là nơi để nói lý lẽ, mà là để nói lời yêu thương. Nếu cậu yêu cậu ta thì có thể tha thứ cho cậu ta, chỉ cần không phạm lỗi lầm về tính nguyên tắc, thì việc gì phải cần đong đo đếm chứ? Nếu như vì thứ gọi là lòng tự tôn mà đánh mất đi người quan trọng nhất trong cuộc đời thì cậu sẽ hối hận cả cuộc đời này!”
Bài diễn thuyết của Khổng Thiên Thiên khiến Diệp Phiên Nhiên trằn trọc đến nửa đêm. Nội tâm cô bắt đầu giằng co dữ dội, một bên là thể diện và lòng tự tôn của người con gái, một bên là Dương Tịch.
Diệp Phiên Nhiên không phải là mẫu con gái giận dỗi làm cao, trước kia cô đã từng chủ động với Thẩm Vỹ. Điều duy nhất cô không dám khẳng định chính là liệu Dương Tịch có còn yêu cô không.
Từ tối hôm chia tay đến giờ, đúng bốn tháng ròng, gồm hơn sáu mươi ngày nghỉ hè và nghỉ lễ dịp Quốc khánh, Dương Tịch không hề tìm cô, chẳng hề liên lạc với cô, hệt như muốn biến mất hoàn toàn trong cuộc sống của cô.
Tính cách của Dương Tịch, nói làm là làm, bất luận là yêu hay không yêu thì cậu đều dứt khoát quả quyết. Cậu nói cậu buông tay, có lẽ cậu sẽ thực sự từ bỏ, tuyệt nhiên không dây dưa dai dẳng mà sẽ cắt đứt quan hệ hoàn toàn với cô. Lúc này cô đi tìm cậu, chẳng phải tự mình rước nhục nhã vào người hay sao?
Diệp Phiên Nhiên nhớ đến cuộc điện thoại cách đây rất lâu của mình, cô chẳng hề nói lời nào nhưng Dương Tịch vẫn đoán ra cô, đón chuyến tàu hỏa vượt ngàn dặm xa xôi đến thành phố S tìm cô.
Cô vẫn có thể rập khuôn máy móc gọi cuộc điện thoại cho Dương Tịch hỏi dò tình hình. Chỉ cần còn chút tia hy vọng, cô cũng sẽ trăm phần trăm gánh sức dành lại. Đừng nói là đi tàu lửa, có phải đi máy bay cô cũng đến Nam Kinh tìm cậu!
Diệp Phiên Nhiên lồm cồm ngồi dậy, không để cho bản thân mình ngần ngừ thêm nữa, nhấn một mạch mười một con số, sau đó nín thở chờ nghe, nắm chặt lấy chiếc điện thoại căng thẳng như đang nắm phải thuốc nổ.
Chuông điện thoại reo vang hồi lâu nhưng trước sau vẫn không có người nhận điện thoại.
Diệp Phiên Nhiên xem giờ, nửa đêm hơn một giờ sáng. Chắc là cậu đang ngủ. Cô không muốn từ bỏ chút lòng can đảm hiếm có của mình, nhắn tin cho Dương Tịch: “Tịch à, em yêu anh! Chúng mình có thể làm lại từ đầu không anh?”
Sợ rằng mình quấy rối giấc mộng nồng của bạn cùng phòng, Diệp Phiên Nhiên nhón tay nhẹ chân, không muốn để phát ra tiếng động. Thế nhưng, chỉ với dòng chữ ngắn ngủi này mà như muốn rút cạn hết sức lực của cô vậy.
Vì tình yêu, cô đã dốc túi đánh canh bạc cuối cùng, đánh mất cả lòng tự tôn được coi là niềm kiêu hãnh của một người con gái.
Cô dùng cạn tất thảy lòng can đảm của mình, đến cả sức mạnh xem tin nhắn hồi âm của Dương Tịch cũng chẳng còn nữa, nhét điện thoại vùi dưới gối, chui ngày vào trong chăn, ép bản thân nhắm mắt lại.
Nhiều năm sau, Diệp Phiên Nhiên vẫn không quên được những tranh đấu giằng xé của mình khi đó cùng tin nhắn trả lời lạnh lùng tận thấu xương của Dương Tịch.
“Tình đã cạn, bát nước hắt đi khó lòng lấy lại được. Xin lỗi! Hãy quên anh đi!”
Vài nét chữ lạnh lùng khô khan lấp lóe tỏa sáng trên màn hình, như đang cười nhạo thứ tình cảm đơn phương một chiều của cô.
Diệp Phiên Nhiên không hề khóc lóc. Cô ăn xong bữa sáng, một mình đi đến cầu Cửu Khúc, nơi trước đây cô cùng Dương Tịch hẹn ước.
“Tạm biệt, Dương Tịch! Cảm ơn tình yêu của anh!”
Cô giơ tay ném chiếc điện thoại Nokia màu đỏ cùng tình yêu cô dành cho Dương Tịch rơi xuống mặt hồ.
Chiếc điện thoại chìm xuống thật nhanh, sau vòng gượn sóng lăn tăn thì mặt hồ xanh ngắt trở lại trạng thái tĩnh lặng hệt như tình yêu tan rã của bọn họ thoáng chốc trở thành tro tàn. Cô nỗ lực, ra sức giằng lấy nhưng cuối cùng thứ cô từ bỏ chính là Dương Tịch.
Vậy cũng tốt, cô và Dương Tịch cuối cùng chẳng ai nợ ai!
Tình yêu thời niên thiếu tựa như giấc mộng dài trắc trở. Bất kể giấc mộng có đẹp đến đâu, có hấp dẫn đến mức nào rồi cũng sẽ có ngày phải tỉnh lại.
Tháng 6 năm 2005, Trần Thần chặn Diệp Phiên Nhiên ngay khuôn viên trường, nói với cô rằng, tháng sau Dương Tịch sẽ sang Mỹ học thạc sĩ tài chính quốc tế.
“Đám bạn trung học đều muốn tổ chức tiệc chia tay cậu ấy ở thành phố D, cậu có muốn tham gia không?”
“Cậu nói xem?” Sống lưng Diệp Phiên Nhiên thẳng đứng, liếc nhìn cậu ta bằng vẻ mặt lạnh lùng cùng chút ý giễu cợt. Ánh mắt đó khiến chàng nam sinh nuốt ngược những lời nói tiếp theo của mình vào trong cuống họng.
Cô từ tốn nói: “Tớ phải thực tập tại công t


Old school Easter eggs.