Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341681
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.
ó người con trai đem lòng yêu người con gái… ”
Ngày 25 tháng 12 năm 2008 tại công ty quảng cáo Tam Mục thành phố S.
Diệp Phiên Nhiên tựa người vào cửa sổ phòng họp, vẫn không thể nào bỏ được thói quen thời trung học, gặp phải nội dung nào không thích nghe thì lén trốn phía dưới tùy tiện dùng chiếc bút đen vẽ lên trang giấy cuốn sổ nhật ký của mình. Những đường nét nguệch ngoạc ngổn ngang đó chằng chịt chi chít vào nhau, duy chỉ có mình cô mới có thể nhận ra, cô đang khắc họa gương mặt một chàng trai. Hàng lông mày, đôi mắt, cả sống mũi và làn môi của cậu.
Diệp Phiên Nhiên ngỡ rằng mình đã cho người đó vào quên lãng. Người con trai đó, gương mặt đó lại thi thoảng vô tình lướt qua gợi lại góc khuất chôn sâu những ký ức cùng những dĩ vãng sắp bị thời gian năm tháng phủ lớp bụi trần.
Khi còn học đại học, môn chính trị vẫn là môn cô căm ghét nhất. Nhưng cô là cán bộ bí thư chi đoàn của lớp, không thể cúp học đành ngồi trong lớp vẽ điên cuồng gương mặt của Dương Tịch vào sách giáo trình môn học. Mặt trông nghiêng, cả mặt chính diện hòng hóa giải nỗi khổ tương tư trong lòng. Có lần, cô vẽ quá miệt mài, thình lình ngay cạnh xuất hiện một cánh tay bất chợt giật lấy cuốn sách của cô. Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu lên, thầy giáo môn chính trị đang nghiêm mặt trừng mắt nhìn cô: “Em đang làm gì vậy?”
“Ơ!” Cô le lưỡi, nhanh trí ứng biến, cất tiếng nói xạo: “Xin lỗi thầy! Môn tự chọn của em là mỹ thuật, tuần này sắp thi rồi, em đang ra sức khổ luyện đấy ạ!”
Trong mắt Mạc Kỳ, Diệp Phiên Nhiên tuy không được coi là xinh xắn nhưng mặt mày thanh tú, làm việc gì cũng cẩn thận chu đáo, tính tình cực kỳ tốt. Trong công ty, cô chăm chỉ cố gắng, điềm nhiên bình thản, hiền lành, dịu dàng, khiêm tốn, quyết đoán. Thoạt nhìn trông cô không bắt mắt, nhưng tiếp xúc lâu dần, cảm nhận được dường như có một sức mạnh quyến rũ rung động lòng người toát lên từ cơ thể cô, không gì có thể che dấu được.
Chủ nhiệm phòng kế hoạch Triệu Khang đánh giá Diệp Phiên Nhiên rất cao. Anh nói rằng, phụ nữ phân ra làm ba loại, đó là: mỹ nữ, nữ tài ba và thục nữ. Riêng Diệp Phiên Nhiên, đặc điểm của ba loại phụ nữ trên cô đều có đủ cả.
Mạc Kỳ tuy có chút không phục nhưng Triệu Khang là người đàn ông trung niên đã lập gia đình, kinh nghiệm ngoài xã hội khá phong phú, gặp gỡ tiếp xúc biết bao người. Anh đánh giá Diệp Phiên Nhiên không phải là không có căn cứ, tuyệt nhiên chẳng phải vì sự tâng bốc nịnh nọt mà chính là bản năng tán thưởng của người đàn ông khi bắt gặp một người khác phái ưu tú.
Diệp Phiên Nhiên và Triệu Khang là cộng sự với nhau nhiều năm. Năm xưa, cô có thể gia nhập công ty rất tiếng tăm trong ngành quảng cáo thành phố S này cũng phần nhiều nhờ vào sự giúp đỡ hết mình của Triệu Khang. Diệp Phiên Nhiên học năm cuối đại học thực tập tại công ty quảng cáo Tam Mục, Triệu Khang khi đó là giáo viên thực tập của cô. Tuy rằng chỉ tiếp xúc với cô vài tháng ngắn ngủi nhưng Triệu Khang hết sức đánh giá cao về phẩm chất cùng năng lực làm việc của cô. Khi Diệp Phiên Nhiên tốt nghiệp, anh liền tiến cử Diệp Phiên Nhiên với bác Tổng. Chính vì cơ duyên này mà Diệp Phiên Nhiên đến giờ vẫn xưng anh là thầy Triệu, mà không phải là Triệu chủ nhiệm như những người khác thường gọi anh.
Từng có vài người bàn luận sau lưng, cho rằng sự giúp đỡ Triệu Khang dành cho Diệp Phiên Nhiên ắt hẳn giữa hai người phải có mối quan hệ mập mờ không để người ngoài biết. Đổi lại là người khác, Mạc Kỳ có thể sẽ nghi ngờ nhưng vì là Diệp Phiên Nhiên thì có đánh chết cô cũng không tin. Diệp Phiên Nhiên là người biết giữ mình, trong công ty ai ai cũng nhận thấy điều này. Cô xưa nay không bao giờ thêm thắt đơm lời, đặt điều nói xấu người khác. Cô luôn tuân theo quy củ nguyên tắc, lặng lẽ làm việc của mình, trên mặt luôn nở nụ cười điềm tĩnh, khiêm tốn nhún nhường.
Về lý mà nói, kiểu người con gái như Diệp Phiên Nhiên, thư thái, an phận, thực tế, chính là mẫu hiền thê lương mẫu có một không hai. Đàn ông theo đuổi cô không hề ít nhưng mãi đến tận giờ cô vẫn lẻ bóng một mình. Về điểm này, Mạc Kỳ tin rằng cô là người có cặp mắt tinh đời, thà cô đơn lẻ chiếc quyết không hạ tiêu chuẩn. Duy chỉ Diệp Phiên Nhiên mới biết rằng, con tim cô bình lặng, là vì chẳng thể gặp được người khiến lòng cô dậy sóng.
Đêm trước ngày tốt nghiệp đại học, Diệp Phiên Nhiên sắp rời khỏi trường, Bạch Dương hẹn gặp mặt cô bên hồ Tâm Đình. Bốn năm đại học, Bạch Dương hẹn hò quen bao nhiêu người, bạn gái thay như chơi đèn phá kéo quân, đổi hết cô này đến cô khác. Cuối cùng phát hiện ra rằng, người cậu không thể nào từ bỏ được mãi là Diệp Phiên Nhiên.
“Diệp Phiên Nhiên, vừa nhìn thấy cậu lần đầu tiên thì cuộc đời mình đã định sẵn rồi. Nếu cậu đón nhận mình, mình tình nguyện vì cậu ở lại thành phố S này.”
Diệp Phiên Nhiên đưa mắt nhìn cậu dưới ánh trăng, không thể nào quên được tối hôm đó, cũng tại nơi này, Dương Tịch nâng mặt cô lên, nói giọng thiết tha: “Phiên Phiên, anh yêu em, anh sẽ mãi mãi không phụ lòng em!”