Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.
ng hình bòng của người phụ nữ khác, dù rằng anh ta bảnh bao ưu tú xuất sắc đến đâu đi chăng nữa. Trên đời này có bao người đàn ông tốt, tội gì phải tự mình chuốc khổ vào người, chọn lựa con đường gian khổ nhất chứ?”
Diệp Phiên Nhiên trố mắt nhìn Chung Ni, lần đầu tiên phát hiện ra cô em họ đã trưởng thành, lại còn chững chạc hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.
“Chị à, chị không cần phải áy náy đâu. Tình cảm của em dành cho Dương Tịch, yêu thích, mến mộ, sùng bái, ngưỡng mộ, tất thảy đều vì điều kiện bên ngoài của anh ấy, như chiều cao, diện mạo, học vấn, chức vụ, gia thế, những thứ phù phiếm bên ngoài, hời hợt thoáng qua. Có lẽ ngày mai em sẽ đem lòng yêu một người đàn ông khác có điều kiện tốt hơn thế nữa. Thế nhưng, tình cảm chị dành cho anh ấy hoàn toàn khác, chẳng ai có thể thay thế vị trí của anh ấy trong lòng chị. Chị yêu anh ấy và rồi chẳng thể nào đem lòng yêu một người nào khác. Chị à, em thật sự rất ngưỡng mộ chị không phải vì sự ưu tú xuất sắc của Dương Tịch mà là tình cảm sâu sắc mà hai người từng có với nhau. Không phải người phụ nữ nào cũng được may mắn tìm thấy tình yêu đích thực cho mình đâu!”
Nói đến đây, Chung Ni nhìn vào mắt cô, giọng nói dí dỏm dịu dàng: “Chị à, em thật lòng hy vọng, rồi một ngày nào đó Dương Tịch trở thành anh rể của em!”
Rời khỏi quán lẩu, như thường lệ, Diệp Phiên Nhiên tiễn Chung Ni ra bến xe buýt. Chung Ni vẫy tay với cô, dáng hình thon dài mảnh khảnh biến mất sau cánh cửa xe. Cô đứng một mình nhìn theo chiếc xe khởi động rồi cất bước rời đi.
Trên đường trở về, tâm trạng Diệp Phiên Nhiên khi thì phấn khởi lúc thì ủ rũ chán chường. Bước đi trong làn không khí ẩm ướt của buổi đêm, gò má cô nóng hổi, tay chân thì lạnh buốt.
Chiếc xe ô tô hụ còi phóng vút ngang qua người cô. Người con gái ngồi phía sau, mái tóc dài tung bay phấp phới, ôm chặt lấy eo người đàn ông ngồi phía trước, áp mặt vào tấm lưng dài rộng của cậu ta. Giữa đêm khuya lạnh lẽo, họ ôm ấp lấy tình yêu của mình, cũng như ôm trọn lấy tuổi xuân.
Tình yêu thời niên thiếu, có thể là phong cảnh trên đoạn đường đi, cũng có thể là niềm tin khắc cốt ghi tâm, nhưng những điều này không quan trọng, điều quan trọng chính là, bọn họ đã từng có một khoảng thời gian yêu nhau.
Diệp Phiên Nhiên đứng dưới tấm biển quảng cáo lớn với hàng chữ bắt mắt nổi bật: “Chưa từng có quá khứ, chẳng thể nào khắc ghi vĩnh hằng.”
Cô rút điện thoại nhấn nút gọi vào hàng số thuộc nằm lòng, đối phương nhận ngay điện thoại, cô có thể cảm thấy rõ rệt hơi thở trầm nhẹ.
“Dương Tịch, em là Diệp Phiên Nhiên. Em rất mệt mỏi, không muốn vòng vo với anh nữa. Hiện giờ, em chỉ muốn hỏi anh một câu, anh có còn yêu em nữa không?” Diệp Phiên Nhiên gắng sức duy trì giọng ôn tồn bình thản nhưng không kìm nén được sự run rẩy trong giọng nói khiến cô cảm thấy xấu hổ.
Hồi lâu vẫn chẳng hề có đáp án, đầu dây bên kia vẫn chưa gác máy, chẳng nói chẳng rằng mà chỉ im lặng.
“Sao anh không nói gì? Hay là anh cũng muốn hỏi em câu hỏi đó? Không, bốn năm trước anh đã hỏi rồi, anh hỏi em rằng rốt cuộc em có yêu anh không? Dương Tịch, anh dựa vào đâu mà nghĩ rằng em không yêu anh? Em từng mến Thẩm Vỹ nhưng từ sau khi ở bên anh, con tim em chỉ có mỗi mình anh, không có ai khác! Là anh tán tỉnh em trước, làm sao anh có thể nói chia tay là chia tay chứ, bỏ mặc một mình em? Dựa vào cái gì mà anh nói bắt đầu thì bắt đầu, nói kết thúc thì kết thúc? Em đã quay lại tìm anh, gửi tin nhắn cho anh, là anh không cần em nữa, nhẫn tâm vứt bỏ cuộc tình này. Thế nhưng, em vẫn không từ bỏ, bốn năm rồi, em đợi anh đã bốn năm, mãi đến ngày gặp lại anh ở công ty thì em mới hoàn toàn tuyệt vọng!” Một luồng máu chợt xộc thẳng lên, cổ họng cô nghẹn ngào: “Dương Tịch, giờ em chẳng còn yêu anh nữa, em ghét anh, ghét cá tính ra vẻ ta đây của anh, ghét bản tính kiêu căng ngạo mạn của anh, ghét vẻ lạnh lùng của anh, ghét cách anh lôi Chung Ni thăm dò em… Anh thì có gì tốt chứ? Có gì giỏi giang cơ chứ? Vì sao em cứ nhất mực yêu anh?”
La hét với chiếc điện thoại một hồi, chẳng đợi đối phương trả lời, cô dập máy.
Con phố dài thênh thang giữa đêm hôm khuya khoắt, ánh trăng sáng trong lạnh lẽo, người đi bộ trên phố thưa thớt dần.
Niềm ấm ức cùng nỗi thống khổ vùi sâu tận đáy lòng suốt bốn năm qua, bỗng chốc cuồn cuộn dâng trào, cô chậm rãi ngồi bó gối bên vỉa hè, không kìm nén được cơn khóc nức nở.
Cô không muốn mình kiên cường nữa, không muốn tiếp tục nhẫn nhịn, không muốn tiếp tục tỏ vẻ là người phụ nữ điềm đạm bình tĩnh nữa, cô chỉ muốn khóc một trận cho thoả lòng mà thôi.
Chẳng rõ khóc trong bao lâu, Diệp Phiên Nhiên bắt đầu cảm thấy thấm mệt, hốc mắt khô khốc trũng đỏ, lòng trống trải nhưng tâm trạng bỗng chốc hoàn toàn sáng tỏ thông suốt. Sau cơn khóc cùng trận trút giận tổng sỉ vả, tâm tình cô dường như đã bình thường trở lại.
Cô đứng dậy, lặng lẽ trở về.
Đến trước tòa nhà, vừa ngẩng đầu lên trong vô thức thì cô trông thấy bóng dáng một người đứng dưới ánh trăng mát lạnh, g