Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.
hông nói với anh hai từ này nữa!”
Đặt điện thoại xuống, Diệp Phiên Nhiên nhìn chăm chăm bó hoa hồng nở rộ, ánh mắt chán nản rầu rĩ.
Từ khi quay về thành phố S, cô không hề gặp lại Dương Tịch. Thành phố này, nói lớn cũng chẳng lớn, bảo nhỏ cũng chẳng nhỏ. Nếu như không liên hệ với nhau thì thực sự trở thành những người xa lạ của nhau, lãng quên giữa biển người, có khi cả nửa năm cũng chẳng đụng mặt nhau một lần.
Lễ Tình nhân đầu tiên sau khi về nước, Dương Tịch sẽ trải qua cùng ai đây?
Lễ Tình nhân rơi đúng vào thứ Bảy, người ngồi trong nhà hàng chật cứng, không có chỗ thừa. May mà Tiết Sam đặt chỗ trước, vẫn là chỗ ngồi tựa cửa sổ, cậu biết cô thích vị trí này.
“Khi còn học đại học, tại phòng đọc sách trong thư viện, mỗi lần trông thấy em ngồi ở hàng ghế sau cùng gần cửa sổ, vẻ mặt em chăm chú, môi luôn nở nụ cười, ánh mắt toát lên vẻ bình thản hòa nhã. Ánh mặt trời giữa trưa hắt trên gương mặt em hệt như bức hoạ nước. Mỗi buổi chiều thứ Sáu hàng tuần anh đều đến thư viện, lén nấp vào một góc, chỉ cần được ngắm nhìn em thì anh đã mãn nguyện rồi!” Dưới ánh đèn dịu nhẹ, đôi mắt Tiết Sam sáng long lanh, cậu khẩn khoản nhìn cô đăm đăm: “Nhờ bạn học kí túc xá khuyên nhủ, khó khăn lắm anh mới lấy can đảm viết cho em thư tình. Từ sau khi em cự tuyệt thì anh chỉ có thể đứng xa dõi theo bóng dáng em. Chẳng ngờ rằng, vận mệnh đã đem em đến ngay trước mặt anh, anh sẽ không để mình bỏ lỡ mọi thứ nữa. Hãy tin anh, anh sẽ ra sức cố gắng đem lại hạnh phúc cho em!”
Đối với lời tỏ tình thẳng thắn và nhiệt thành của cậu, con tim cô rối như tơ vò, cô cất tiếng ho hắng hòng che đậy cảm xúc của bản thân.
“Em có một quá khứ rất khó quên, đúng không?” Cậu rất thận trọng, dè dặt tìm từ ngữ biểu đạt để hỏi.
Diệp Phiên Nhiên sửng sốt, né tránh ánh mắt nồng nàn chân thành của cậu, cô khẽ cúi đầu.
Tiết Sam nắm chặt lấy bàn tay đặt trên bàn, nói nghiêm túc: “Anh bằng lòng chờ đợi, đợi đến khi em hoàn toàn quên quá khứ, sẵn sàng bắt đầu lại từ đầu!”
Lòng bàn tay cậu ấm áp, nhưng chẳng thể sưởi ấm được lòng bàn tay lạnh như băng của cô. Diệp Phiên Nhiên rất hối hận đã nhận cuộc hẹn này. Khi một người đàn ông thật lòng cho đi tất cả còn một người vẫn chẳng thể nào đáp lại, ngoại trừ nỗi dằn vặt day dứt.
Khoảng thời gian đó, Diệp Phiên Nhiên vẫn cảm thấy không ngon miệng, lòng cô thấp thỏm bất an, vốn dĩ không có khẩu vị, còn may, có căn bệnh cảm mạo là cớ thoái thác.
Mãi tận khi về đến nhà thì đã mười giờ hơn.
Diệp Phiên Nhiên chỉ để Tiết Sam tiễn đến trước nhà liền nở nụ cười nói: “Tạm biệt, Tiết Sam, tối nay em rất vui, cảm ơn…”
“Lại nói cảm ơn sao?” Cậu ngắt lời cô, chau mày hỏi: “Anh cứ ngỡ qua tối nay, sẽ có sự thay đổi!”
Cô mặt cắt không còn giọt máu, nụ cười trên bờ môi liền vụt tắt, cắn chặt bờ môi dưới.
Tiết Sam bước đến phía trước, chụp lấy tay cô, để cô đối mặt với chính mình. Diệp Phiên Nhiên trông thấy ngọn lửa rạo rực nóng bỏng đến nghẹn người trong ánh mắt cậu, sau đó, cậu từ từ cúi cuống, làn môi tựa sát lại gần…
Luồng hơi thở xa lạ của nam giới xộc thẳng lên mũi. Cô hoảng hốt sợ hãi, đẩy mạnh cậu ra, bước chân chao đảo xiêu vẹo, gần như muốn vùng thoát khỏi cậu trong sự hoảng loạn.
“Xin lỗi!” Diệp Phiên Nhiên khẽ thở dốc, mắt nhắm nghiền, không dám nhìn vẻ mặt cậu lúc này.
Tiết Sam đứng cách cô vài bước chân, sắc mặt cũng chẳng dễ coi hơn cô là bao. Đây là lần đầu tiên cậu trao cô nụ hôn nhưng lại bị cô kiên quyết khước từ. Cậu cảm thấy ngượng ngập thất vọng ê chề, đứng chết trân tại chỗ hồi lâu mới cất tiếng, nói giọng khàn khàn: “Rất xin lỗi, vừa rồi anh quá kích động, làm em giật mình. Anh nên nhẫn nại hơn chút, cho em thêm thời gian…”
“Không, Tiết Sam, không phải do anh!” Diệp Phiên Nhiên Hít một hơi thật sâu: “Là em không đúng… chúng mình chia tay đi!”
“Vì sao?” Tiết Sam trố mắt nhìn, lấy làm khó tin.
“Bởi vì em không thể nào yêu anh được!” Diệp Phiên Nhiên nén được vẻ lúng túng khi đối mặt cùng cậu, cô ra sức nói giọng dịu dàng: “Tiết Sam! Em biết anh rất xuất sắc, có tấm lòng lương thiện tốt bụng, tình cảm trước sau như một, là một chàng trai tốt. Nếu như trong lòng em vẫn mãi nghĩ về người khác, không thể dốc toàn tâm toàn ý yêu anh, mà vẫn mãi ở bên anh thì điều này không công bằng với anh. Thứ tình cảm không chân thành với anh mà nói cũng sẽ là sự sỉ nhục. May mà, thời gian chúng mình quen nhau chưa quá dài, tổn thương cũng không sâu sắc lắm…”
Cậu cắt ngang lời cô, hai con ngươi lóe sáng: “Thời học đại học, lớp bọn em có người nói rằng em cao ngạo cô độc, bạc tình máu lạnh, bởi lẽ bất kề bao nhiêu người cuồng nhiệt theo đuổi em, đối xử tốt với em đến đâu, em cũng chẳng hề xao lòng… Diệp Phiên Nhiên, hôm nay anh rốt cuộc cũng đã mở mang tầm mắt về cơn máu lạnh vô tình của em…”
Diệp Phiên Nhiên nhìn kỹ, cô phát hiện thứ lấp lánh trong mắt cậu chính là nước mắt. Cô biết mình là kẻ rất tàn nhẫn, đúng vào Lễ Tình nhân nhắc đến chuyện chia tay, là sự nhẫn tâm đến tột cùng. Thế nhưng, một lần đau còn hơn đau mãi mãi, đau khổ đã đến nước này, cô khô