Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.

ay đầu đi chỗ khác.
“Để hoàng nhi nhìn mặt người, mẫu hậu!” Trong mắt của Nhuận Ngọc lộ ra sự hung ác độc địa.
“Ngươi… Ngươi biết?”
“Ha ha… Ha ha…” Đột nhiên Nhuận Ngọc cười lớn, có vẻ hơi mất lý trí, “Ngày ấy, người thật sự nghĩ rằng người có thể dễ dàng thoát khỏi tay hoàng nhi sao?”
“Ngươi? Là ngươi cố ý để cho ta chạy?”
“Chính xác.” Nhuận Ngọc nắm chặt vai Đồng Dao, cô đau đến cau mày, “Hoàng nhi thả người, vì muốn danh chính ngôn thuận giết người. Không thể tưởng tượng được mẫu hậu mạng lớn, có người chết thay…”
Đồng Dao đột nhiên nhớ tới người thôn phụ giặt quần áo ở bờ sông. Chính thủ hạ của Nhuận Ngọc cho rằng người thôn phụ khi đã thay đổi quần áo đó chính là cô, mới ra tay giết chết.
“Ta nghĩ ngươi đã chết, lại không thể ngờ người vẫn còn sống trên đời này, hơn nữa còn ngu xuẩn dâng chính mình đến trước mặt ta!”
Nhuận Ngọc lấy tay khẽ chạm tay vào đôi môi trắng bệch của Đồng Dao, dáng vẻ như một kẻ khát máu.
“Ngay từ đầu ngươi đã biết đó là ta? Vì sao lại không giết ta!”
Nhuận Ngọc nghiêng mặt, khẽ cười: “Sai, ban đầu, ta cho rằng mẫu hậu người đã chết. Mẫu hậu dùng thảo dược thay đổi dung mạo, ha ha, tuy rằng giọng nói hơi giống nhau, nhưng ta vẫn chưa nghĩ đến. Cho đến một ngày…”
“— — —”
Nhuận Ngọc nhẹ nhàng cúi người xuống, mùi hương hoa quế tràn bao trùm lấy Đồng Dao, khiến Đồng Dao lui về phía sau để trốn tránh. Nhưng vai lại bị Nhuận Ngọc nắm chặt, không cách nào lui đi: “Mãi cho đến một ngày, giữa dòng sông trong vắt, hương sen thoang thoảng, không mảnh vải che thân, làn da đẹp không tỳ vết. Ta nhìn thấy toàn bộ cơ thể của người. Dưới bóng nước, thân thể mẫu hậu trần trụi, nhưng khuôn mặt mẫu hậu vì sao lại trắng bệch như vậy…”
“Đủ rồi!” Đồng Dao không nghe nổi nữa, dùng sức lắc đầu vài cái, Nhuận Ngọc phải là bị bệnh nặng mới khỏi mới đúng, nhưng sức mạnh này lại khiến Đồng Dao không có cách nào giãy giụa, Đồng Dao thật sự thán phục khả năng hồi phục của hắn, “Nếu đã biết là ta, vì sao không trực tiếp giết ta! Vì sao khi đó còn muốn dây dưa với ta, nói những lời đó, những lời…”
“Ha ha, gả cho phụ vương, rồi lại muốn gả cho hoàng huynh, người đã có nhiều đàn ông như vậy, thêm ta thì có sao đâu…”
“… Vô sỉ!”
Đồng Dao tức giận cắn chặt răng.
“Ta vô sỉ ư?” Nhuận Ngọc cười lạnh, giọng nâng cao không ít, “Chẳng nhẽ người dám nói người chưa từng có tình ý với ta, chưa từng mong chờ sự quan tâm của ta?”
“Ta không có!”
“Chưa từng có tình ý với ta, vì sao mỗi ngày đều sầu não, vì sao giải độc cho ta? Người sợ ta sẽ chết, người không nỡ để ta chết…” Lý do trắng trợn của Nhuận Ngọc trực tiếp kích thích thần kinh vốn đã mỏng manh yếu ớt của Đồng Dao.
“Ta…”
Đột nhiên hắn đẩy mạnh Đồng Dao ra, hai mắt giận giữ nhìn cô: “Người đã gả cho phụ hoàng, rồi lại hạ độc người, sau đó lại mưu toan tái giá với Thấm Ngọc, hiện tại lại có tình ý với ta… Người mới là kẻ vô sỉ nhất chứ!”
“Ta hoàn toàn không biết chuyện tái giá với đại hoàng tử!”
“Không phải ý của người thì sao sứ giả nước Hồng Ngọc lại biết người vẫn còn trong trắng, sao lại ép Thấm Ngọc lập người làm phi!”
“Ngươi tin cũng được, không tin cũng được, người giết phụ hoàng của ngươi căn bản không phải ta. Ta căn bản không phải hoàng hậu của nước Chư Lương các người!”
“Ăn nói hàm hồ!”
Đồng Dao thật sự sắp sụp đổ, rớt nước mắt nhưng lại bật cười: “Tuỳ ngươi đi, dù ta có trăm cái miệng cũng không nói rõ được. Ta biết người giết đại hoàng tử là ngươi, muốn giết người diệt khẩu chứ gì… Ta là người cuối cùng biết hết mọi chuyện. Dù thế nào, ngươi cũng không giữ lại cái mạng của ta. Muốn giết cứ giết đi.”
“Muốn giết người, việc gì ta phải mang người về?”
Nhuận Ngọc khẽ nhếch miệng, vẻ mặt tà khí.
“Có ý gì?”
“Ta thay đổi ý định.” Hai tay Nhuận Ngọc khoanh trước ngực, từng bước đi về phía cô, “Người là nước cờ cuối cùng của ta, ta phải lợi dụng thật tốt mới đúng.”






Mắt Nhuận Ngọc sáng lên trong một khoảng tối, hắn từng bước đến gần, Đồng Dao có thể cảm giác được khí lạnh như băng tuyết. Không khỏi chạy đến cửa lớn, cô cố gắng phá cửa, nhưng không có chút hiệu quả nào.
“Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì? Dù sao ta cũng từng cứu ngươi một mạng, ngươi đừng đến đây, ta sẽ lớn tiếng nói hết tất cả chuyện ngươi giết đại hoàng tử ra ngoài đó.”
Ngón tay thon dài của Nhuận Ngọc nhẹ nhàng quét qua môi mình, cười đến khuynh quốc khuynh thành: “Qua đêm nay, Đồng Dao, con gái thợ rèn, sẽ chết đi trong giấc ngủ. Còn hoàng hậu của nước Chư Lương, chưa bao giờ rời khỏi cung, nếu lời nói của hoàng hậu có chút không thỏa đáng, đó chỉ là do hoàng hậu quá thương nhớ phụ hoàng, nên tâm trí rối loạn. Ta, hoàng đế của Chư Lương, nhất định sẽ phái ngự y giỏi nhất đến chữa bệnh cho mẫu hậu! Hết bệnh rồi, mẫu hậu sẽ không ăn nói lung tung nữa đâu.”
Trong đầu Đồng Dao như nổ tung, Nhuận Ngọc đã sớm suy tính thỏa đáng, chặt đứt tất cả đường lui của cô.
Nụ cười của Nhuận Ngọc có vẻ rất quỷ dị. Hắn ép Đồng Dao đến góc phòng, cúi


Snack's 1967