Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.
nh Quân tức giận nắm chặt tay thành quyền, giận dữ hét lên, “Vì một người phụ nữ như vậy, ngươi không ngại xích mích với anh trai mình?”
“Nàng là người mà lần đầu tiên trong đời Vũ Quân muốn có.”
“Vậy còn huynh của đệ? Đệ cũng biết nàng ta là hung thủ hạ độc giết chết hoàng đế nước Chư Lương, mục đích lần này đến nước Cúc Lương cũng rất đáng ngờ. Ta làm sao có thể để nàng ta sống bên cạnh đệ!”
Vũ Quân sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Đồng Dao.
Đồng Dao cảm thấy cả người lạnh lẽo tới tận đỉnh đầu, cô hiểu rõ Bắc Minh Quân tuyệt đối không phải là người đơn giản, nhưng hắn đoán được mọi chuyện đúng như vậy, tuy rằng không phải cô đầu độc giết chết tiên đế, nhưng cô cũng có mục đích riêng khi tới nước Cúc Lương. Nói ở một góc độ khác, thì cô đã lợi dụng Vũ Quân. Đối mặt với đôi mắt trong suốt tìm kiếm sự thật của Vũ Quân, Đồng Dao cúi đầu không dám nhìn.
“Có là như vậy, đệ cũng đồng ý! Nàng là người đệ chọn”.
“Vũ Quân….” Đồng Dao không nghĩ rằng hắn sẽ nói như vậy, trong lòng chợt ấm lên, bỗngnhiên nảy sinh cảm giác tội lỗi.
“Nàng ta sẽ hại chết ngươi!”
“Không có nàng, Vũ Quân đã sớm chết rồi!”
“Tốt, tốt lắm! Ta thật muốn nhìn xem không có nàng ta, hoàng tử nước Cúc Lương có sống nổi hay không!” Bắc Minh Quân tức đến đỏ mắt, mạnh mẽ đi tới.
Tới khi Bắc Minh Quân đến, Đồng Dao mới phát hiện thân hình của hắn vô cùng cao lớn, chỉ thấy bỗng nhiên trên đỉnh đầu bao phủ một bóng người, cả người cô bị Bắc Minh Quân nhấc lên.
“Người đâu, đưa đi. Đuổi ngay về nước Chư Lương cho ta!”
Vũ Quân lo lắng, khuôn mặt tái mét, vươn tay ra nhưng chưa bám được vào vạt áo của Đồng Dao, đã bị đau tim ngã xuống đất…
“Vũ Quân ——”
Đồng Dao cùng Bắc Minh Quân sợ hãi, kêu lên.
“Thả ta ra, thả ta ra!” Đồng Dao giãy giụa, nhưng không có tác dụng.
Bắc Minh Quân xông lên phía trước, đỡ Vũ Quân dậy: “Vũ Quân, làm sao thế? Đừng giả vờ bệnh với huynh, đối với huynh là vô ích thôi, tỉnh dậy cho huynh!”
Vai Bắc Minh Quân hơi run, suy nghĩ đấu tranh kịch liệt, chậm rãi, hắn đưa Vũ Quân tới tay Đồng Dao: “Vũ Quân xảy ra chuyện gì, ta sẽ giết ngươi!”
“Nhưng trước khi giết ta, tốt nhất phải giết ngài trước. Là ngài kích động làm hoàng tử phát bệnh!”
Lúc này Bắc Minh Quân cố gắng kiềm nén cơn giận của mình, lồng ngực đập nhanh, không nhẫn nại nổi vươn chân đá Đồng Dao.
Nhưng Đồng Dao không có thời gian quan tâm tới hắn…
“Vũ Quân, Vũ Quân… Ngươi có nghe thấy ta nói gì không?”
Vũ Quân chớp mắt, đôi mắt nâu nhạt như đá quý trong suốt. Đồng Dao thở dài nhẹ nhõm, tạm thời Vũ Quân đã vượt qua cơn nguy cấp, nếu không thì gay go.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của Vũ Quân đổ đầy mồ hôi, cả lòng Đồng Dao đều xoắn lại. Ngay lập tức nàng điều chỉnh tư thế, để Vũ Quân có tư thế thoải mái, sau đó cởi quần áo hắn, kéo vạt áo hắn, không ngừng nói : “Vũ Quân, không có việc gì rồi, thoải mái đi… Đã không có việc gì nữa, cố gắng hít thở, hít thật sâu…thở ra… Đúng rồi, làm như vậy, chậm thôi, bình tĩnh lại, bình tĩnh lại…. Không có việc gì, cứ làm như vậy…”
Vũ Quân run rẩy khẽ giơ tay lên, Đồng Dao úp tay hắn, để ở trước ngực: “Vũ Quân, có ta ở đây, ngươi sẽ không có chuyện gì, ta có thể cứu ngươi một lần, sẽ lại cứu ngươi lần nữa, hít thở… từ từ hít vào thở ra…”
Ở bên cạnh hai mắt Bắc Minh Quân lồi ra, nhưng nén lại không nói.
Tầm năm phút sau, cơ thế Vũ Quân dần dần bình phục, trên mặt cũng đã có chút sắc hồng. Nhưng hắn vẫn như cũ không có chút sức lực nào để nói chuyện, nửa khuôn mặt trắng toát trong suốt.
“Lấy rễ cây xô đỏ.”
Bắc Minh Quân sửng sốt.
“Ta bảo ngài đi lấy rễ cây xô đỏ!”
Bắc Minh Quân nhíu mày.
“Trong tặng phẩm của nước Chư Lương có thứ này, rễ cây xô đỏ có tác dụng tăng cường sinh lực cho Vũ Quân. Ngài còn thất thần cái gì nữa?” Đồng Dao căng thẳng nhìn Vũ Quân, ngay cả đầu cũng lười nâng lên.
Thái y đã tới, nhìn hoàng đế ngồi dưới đất, trang phục của Vũ Quân đã được tháo ra bộ dạng yếu ớt, Đồng Dao gần như ra lệnh đối với hoàng đế nước Chư Lương, có chút sợ sệt, nửa ngày cũng không dám tiến vào.
“Đi, lấy rễ cây xô đỏ.” Bắc Minh Quân ra lệnh.
“Thần tuân chỉ!” Thái y vội vàng quay người, suýt chút nữa thì bị vấp.
Vũ Quân ngậm rễ cây xô đỏ, lâu sau, hô hấp mới dần bình phục trở lại, chớp chớp mắt khuôn mặt đã có chút sắc thái. Đồng Dao cẩn thận nâng người hắn lên, sợ hắn lạnh, nhanh chóng kéo quần áo lại. Vũ Quân tựa vào gáy Đồng Dao, khép mắt lại.
“Vũ Quân. . . . . .”
Bắc Minh Quân muốn chìa tay, nhưng có chút sợ sệt. Đồng Dao nhìn hắn, một người đàn ông oai nghiêm đầy quyền lực, nhưng đối mặt với em trai của mình, lại tỏ ra yếu đuối.
“Không có việc gì nữa, ít nhất hiện tại sẽ không có việc gì.”
“. . . . . .”
“Vũ Quân vẫn như vậy sao?” Đồng Dao hy vọng có thể từ chỗ Bắc Minh Quân hiễu rõ căn bệnh của Vũ Quân.
Bắc Minh Quân hít một hơi thật sâu: “Vũ Quân là con của thần linh.”
“Cái gì?”
“Vũ Quân sinh vào tháng giêng, mệnh thủy, là đứa trẻ do thần linh lựa chọn.”
“H