Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.
ng, không biết trong lòng nàng có nhớ ta không, sao lại im lặng thế. Trong lòng nàng chắc rất vui… Đừng vui mừng quá sớm! Nàng sẽ không thực hiện được ý định của mình đâu.
Cho đến khi đoàn xe biến mất khỏi tầm mắt, từ đầu đến cuối tấm rèm chưa từng được vén lên… Lòng Nhuận Ngọc cuộn lên ép trái tim tới đau nhức. Nhuận Ngọc giận dữ phất tay áo bỏ đi…
Đồng Dao ngồi trên xe ngựa, ánh mắt có chút mơ màng. Nhuận Ngọc ở ngay bên ngoài, trong lòng cô rất muốn nhìn hắn. Nhưng, sợ rằng nếu nhìn thấy hắn, sẽ không thể rời khỏi nước Chư Lương được nữa…
Vũ Quân khẽ chạm vào tay Đồng Dao, kéo nàng tới dựa sát vào hắn.
Trong lòng Đồng Dao đau nhói.
“Quên mọi chuyện ở nơi này đi, chuyện còn lại hãy để ta sắp xếp…”
Nước mắt rơi xuống trang phục của Vũ Quân, Vũ Quân vẫn thản nhiên nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Cơ thể Vũ Quân vốn không tốt, mỗi đêm người hầu đều phải tìm chỗ hạ trại, để Vũ Quân nghỉ ngơi.
Buổi tối sẽ có thái y tới bắt mạch, xác nhận hắn không có việc gì, rồi hắn mới đi ngủ.
Dưới ánh lửa, trông hắn nhạt nhòa như bức tranh đen trắng. Đồng Dao khẽ nhíu mày.
Vũ Quân kéo tay Đồng Dao: “Đừng đi, được không?”
Nhìn khuôn mặt hắn nhợt nhạt thiếu sức sống cùng đôi môi đỏ sậm, đây là sắc mặt điển hình của người bị bệnh tim. Đồng Dao gật đầu: “Ta không đi, nhìn ngươi ngủ.”
Vũ Quân cười, nhắm mắt lại: “Nếu nàng rời đi thì sao?”
Đồng Dao sửng sốt. . . . . .
“Nàng rời đi, có lẽ ta sẽ chết…”
“Còn nói như vậy, ta sẽ đi thật đấy!”
“Không nói”, Vũ Quân vội vàng giữ hai tay Đồng Dao, nắm ở trước ngực : “Ta sẽ không cho nàng đi, nàng là Vương phi của ta.”
Đồng Dao khẽ thở dài.
Ban đêm, Vũ Quân ngủ say giống như một đứa trẻ. Đồng Dao vẫn luôn ở bên cạnh hắn, nhưng giữa ngọn lửa bập bùng, dường như cô lại nhìn thấy khuôn mặt Nhuận Ngọc…
Sáng sớm hôm sau, thần sắc của Vũ Quân khá hơn, trên khuôn mặt luôn mang theo nét cười. Hóa ra sắc mặt nhợt nhạt này cũng có lúc có sức sống, hồng hào như vậy.
“Từ hôm nay trở đi, không cần hạ trại. Cả đoàn xe phấn chấn lên cho ta, rồi tăng tốc về nước!” Vũ Quân dẫn đầu đoàn nói.
“Cái gì?” Một lão quan trong phái đoàn nước Cúc Lương, vừa nghe đã nhảy dựng lên: “Không được, buổi tối hoàng tử nghỉ ngơi thế nào được?”
“Cơ thể ta rất tốt, không cần nghỉ ngơi.”
“Nhưng hoàng tử, cơ thể của người… Chuyện này không được, tuyệt đối không được!” Đầu vị lão quan lắc như trống bỏi.
Ở bên cạnh Đồng Dao nghe mà hoảng sợ : “Vì sao phải vội vã về nước?”
Vũ Quân thản nhiên nhìn cô, không trả lời.
“Hoàng tử, cơ thể của ngài vô cùng cao quý. Nếu xảy ra sai sót gì, lão thần có mười cái đầu cũng không đủ để bệ hạ chém!”
“Không cần hạ trái, tăng tốc về nước!” Ánh mắt Vũ Quân thay đổi, phát ra những tia sắc nhọn lạnh lùng. Cả người vị lão quan phát lạnh, lập tức cúi người, kính cẩn lui xuống.
Vũ Quân ngồi xuống, nhìn ánh dương từ từ lên cao nơi chân trời, Đồng Dao lại gần.
“Thư của hoàng đế nước Chư Lương nhất định đã được gửi đi….”
“. . . . . .”
“Tính tình của huynh ta cố chấp, nhất định phải về nước Cúc Lương trước khi lá thư đó đến.”
Đồng Dao khẽ nhíu mày, không biết nên nói cái gì.
Vũ Quân quay đầu lại, nhìn cô: “Ta sẽ không cho nàng về nước Chư Lương!”
Đồng Dao cúi đầu, trong lòng cô có mùi vị mà cũng chỉ có cô mới hiểu.
Xe ngựa lắc lư, Vũ Quân rất ít nói , ánh mắt luôn mơ màng nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, nhưng tay hắn luôn nắm chặt tay Đồng Dao, chưa từng buông.
Bên ngoài ánh sáng mặt trời chiếu rọi, Đồng Dao dần cảm thấy mắt mình bắt đầu hoa lên, có cảm giác như thể, xung quanh mùi vị ẩm mốc bốc lên. Nàng ta lại đến…Ôn Ngọc…
Không gian xung quanh nhuộm một màu đỏ đen, những đám mây cuộn tròn bay xung quanh như tim người.
Ôn Ngọc treo mình giữa không trung, đeo mặt nạ ngọc nhìn Đồng Dao.
Giờ đây Đồng Dao mệt mỏi, cả người nặng trĩu nhắm chặt hai mắt không nhìn tới mọi thứ trước mắt.
Ta bị hạ độc, mặt nạ này để phong ấn ta. Ta là du hồn, không thể đầu thai sang kiếp khác, không thể nhập vào người khác…
Đồng Dao lau sạch nước mặt, khẽ ngẩng đầu lên.
Là ngươi khai mở lời nguyền của ta, huỷ diệt nước Hồng Ngọc, ta chỉ có thể dựa vào ngươi… Chỉ có ngươi…
“Nhưng tại sao ngươi lại để ta vào tình trạng khốn đốn này, tại sao không để ta đi tới nước Hồng Ngọc, hoặc để linh hồn ta nhập vào hoàng đế nước Hồng Ngọc. Tại sao lại đưa ta tới nước Chư Lương, ngươi không biết hoàn cảnh của ta khốn khổ thế nào sao? Huỷ diệt nước Hồng Ngọc… Nói thì dễ!”
Linh hồn nhập vào thân thể người khác không phải đơn giản như vậy. Mạch máu của ngươi cùng hoàng đế nước Hồng Ngọc căn bản không tương thích. Mà tại khoảnh khắc Thất công chúa vừa chết, linh hồn ngươi cũng đang tới, đây là cơ thể duy nhất phù hợp với mạch của ngươi…
Đồng Dao cười khổ không ngừng gật đầu, còn có cái gì để bàn, không có lời nào để nói…
Huỷ diệt nước Hồng Ngọc, huỷ diệt nước Hồng Ngọc, khiến cho nỗi hận thù của ta tràn ngập trong lòng ngươi, mượn tay ngươi hu