Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.

không giải thích nhiều. Bắc Minh Quân ta từ trước đến này làm việc gì cũng không cần phải giải thích với bất cứ ai.
Bắc Minh Quân cố gắng hít thở, thong thả đi vào phòng của Vũ Quân. Vũ Quân tựa vào giường, ánh mắt phiêu du nhìn lá cây trên cành ngoài cửa sổ, khoé miệng nhếch lên khẽ cười. Bắc Minh Quân sửng sốt, xấu hổ không biết nên nói gì.
Chính là em trai của hắn, nếu như cả đời này không lớn lên thì thật tốt biết bao. Nhớ lúc đệ còn nhỏ, đáng yêu như thiên thần trong sáng, luôn nở nụ cười rực rỡ tỏa nắng, lúc nào cũng bám theo sau ta, khẽ gọi ta huynh trưởng.
Đệ khi đó, thân thiết biết bao…
Vũ Quân cảm giác có người vào, nhưng khuôn mặt không có chút biểu cảm, đưa tay khẽ vắt những sợi tóc trên trán.
“Đệ….” Bắc Minh Quân vừa mới nói, những chữ tiếp theo đều bị mắc kẹt trong cổ họng không nói được nữa. Khuôn mặt hắn đỏ bừng, quay đầu lại thầm mắng: “Chết tiệt.”
“Huynh gọi đệ sao?”
“Không… Không có!” Nhìn thấy phản ứng của Vũ Quân, trái lại Bắc Minh Quân càng hoảng hốt, sợ tới mức trong bàn tay đổ đầy mồ hôi.
Vũ Quân lại nhìn ra ngoài cửa không có phản ứng.
Nhất thời Bắc Minh Quân cảm thấy vô cùng thất vọng, muốn tát mình một cái thở dài: “Ai… Đệ nghỉ ngơi cho khoẻ. Ta đi trước.”
“Đệ muốn uống nước.”
“Sao?” Lưng Bắc Minh Quân run lên, không kịp phản ứng.
“Đệ khát, muốn uống nước.”
“A, a, người đâu, đem nước tới đây, người đâu—— đi đâu hết rồi?” Cuối cùng Bắc Minh Quân cũng kịp phản ứng lại, trong lòng bùng lên những đốm lửa, nói năng cũng lộn xộn.
Bên ngoài một cung nữ hoảng sợ, vội vàng cầm bình nước chạy tới.
Bắc Minh Quân vừa định đi lấy, bỗng nhiên liếc mắt nhìn Vũ Quân, tỏ vẻ e dè: “Ngươi, mang tới cho hoàng tử.”
“Hoàng huynh mang tới cho đệ đi.”
Ánh mắt Bắc Minh Quân chợt loé lên, một dòng nước ấm áp từ từ dâng lên trong lòng, khuôn mặt chấn động không tả nổi.
Hắn cầm chén nước cẩn thận đi tới chỗ Vũ Quân, đứng bên cạnh Vũ Quân, nắm chặt tay, có chút khẩn trương.
“Bệ hạ!”
Ngoài cửa truyền đến tiếng nói, phá vỡ không gian hài hoà vừa được thiết lập.
“Chuyện gì?”
Bắc Minh Quân giận giữ quay đầu lại quát, nện một đấm xuống cột giường. Vũ Quân giật mình, cái chén trong tay thiếu chút nữa là rơi.
“A, Vũ Quân. . . . . .”
“Đệ không sao, Thần quan đại nhân đích thân đến, chắc chắn là có việc quan trọng, bệ hạ nên gấp rút xử lý chính sự. Vũ Quân không ngại.”
Lông mày Bắc Minh Quân nhíu chặt lại, nhìn sắc mặt tái nhợt đi của thần quan, chắc là có chuyện quan trọng cần bẩm báo. Hắn lại nhìn Vũ Quân, rất khó khăn thái độ Vũ Quân mới dịu đi, giờ mà đi, rất không cam lòng.
“Vũ Quân đã có thất công chúa chăm sóc, huynh trưởng không cần lo lắng.” Vũ Quân quay đầu nhìn Bắc Minh Quân.
Huynh trưởng? !
Đã lâu không nghe đệ gọi như vậy, Bắc Minh Quân giãn ấn đường, gật đầu nói: “Nghỉ ngơi cho tốt, chút nữa huynh trưởng tới thăm ngươi.”
Vũ Quân khẽ cười.
Bắc Minh Quân quay người bước đi, đã thấy Đồng Dao tựa người ở bức tường trước cửa, dường như đã đợi rất lâu.
“Cảm tạ.” Hắn khẽ nói.
“Khi nào có thời gian… Ta có vài lời muốn nói với ngài về bệnh của hoàng tử.”
Bắc Minh Quân sửng sốt: “Ta sẽ sai người gọi ngươi tới sau.” Dứt lời, vội vàng rời đi theo thần quan.
Đồng Dao hít một hơi thật sâu, tạo vẻ mặt tươi cười đi vào trong phòng.
“Nhìn qua tâm tình ngươi đã khá hơn.”
Vũ Quân vừa thấy Đồng Dao trở về, lập tức ghé mặt ra: “Sao mà đi lâu thế?”
“Rất lâu sao?”
“Phải.” Vũ Quân vươn tay, Đồng Dao cũng phối hợp đi tới, ngồi bên cạnh, “Đừng chạy đi chạy lại nữa, mọi việc để cung nữ làm, ngồi bên cạnh ta là được rồi.”
“Không làm sao có thể ăn, ngủ, tắm, thay quần áo cũng ở đây, làm sao có thể như vậy được !”
“Sao lại không thể? Cơ thể ta nàng cũng đã nhìn thấy hai lần, để ta nhìn lại nàng cũng không bị tổn thất gì.”
Đồng Dao buồn bực, có nỗi khổ không nói nên lời.
“Nàng có mệt không?”Ngón tay thon dài của Vũ Quân xoa lên hai mắt Đồng Dao.
“Ta không mệt.”
“Người đâu.”
“Có nô tỳ”, một cung nữ đi tới.
“Đem thêm một chiếc giường nữa tới, đặt bên cạnh giường ta. Để thất công chúa nghỉ ngơi.”
“Hả?”
Thiếu chút nữa Đồng Dao cắn vào đầu lưỡi mình, cung nữ nghe xong mắt cũng trợn tròn.






Thực sự không lay chuyển được ý của Vũ Quân, những người hầu đều biết vị trí của hắn ở nước Cúc Lương, nhìn ngó lẫn nhau, cuối cùng vẫn sợ hãi mà đưa giường tới. Giờ đây tới lượt Đồng Dao xấu hổ không biết nên làm gì bây giờ.
“Vũ Quân, có lẽ nên hỏi ý kiến của bệ hạ.”
“Nàng là vương phi của ta, sớm muộn gì cũng sẽ ở cùng ta, cần gì phải bẩm báo.”
“Nhưng…”
Chưa nói hết câu, đã thấy đôi mắt nâu nhạt của Vũ Quân có chút buồn bã, Đồng Dao đành miễn cưỡng mà nuốt lại lời nói.
“Nếu hoàng tử thức dậy tìm ra, thì lập tức đến báo cho ta.” Đồng Dao căn dặn cung nữ bên cạnh Vũ Quân.
Đi theo người hầu một lúc, bọn họ tới một căn phòng rất lớn. Cẩn thận đánh giá xung quanh, nơi này chắc là nơi Bắc Minh Quân xử lý triều chính, căn phòng rất


Ring ring