Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.

chút nữa không nước bọt trong miệng nghẹn chết, lời này mà từ trong miệng cậu ta nói ra quả thực là không thể tưởng tượng nổi.
Tâm tình của anh hào hứng cực độ đột nhiên một người phanh gấp, đầu thiếu chút nữa đập vào tay lái, may là đeo dây an toàn. Anh kinh ngạc nhìn chiếc xe Mercedes Benz đang chắn ngang đường phía trước, còn không chờ anh kịp phản ứng, bốn cánh cửa xe Mercedes Benz đồng thời mở ra. Bốn gã đàn ông mặc đồ đen đeo kính râm bước ra xe, trực tiếp đi tới chỗ anh.
Tạ Vân Triết trừng mắt nhìn mình bị bốn gã đàn ông vây quanh, kinh ngạc không thể nói rõ, ban ngày ban mặt, bọn họ đây là muốn làm gì? Cướp sao? Nào có ai đi xe Mercedes Benz lại đi cướp.






Vân Triết bị uy hiếp
Không đợi anh suy đoán hoàn tất, cửa xe liền bị người từ bên ngoài giật lại, gã đàn ông không phân trần kéo anh ra khỏi xe, áp lên phía trước xe Mercedes Benz.
Tài xế thay đổi đầu xe, xe chạy với tốc độ như bay trên đường nhựa.
Tạ Vân Triết hổn hển quát: “Các anh làm cái gì vậy? Muốn mang tôi đi đâu?”
“Xấu hổ quá, oan ức cho anh!” Mặt A Nghị không chút thay đổi nói ra, ngay cả nhìn cũng không có liếc anh một cái. Anh phải ngăn lại anh ấy đi gặp Lâm Tử Hàn, để bảo hộ Lãnh Phong, anh không thể không làm như vậy.
“Ba ba Tiêu, người ta không muốn ngồi ở chỗ này đâu.” Tiểu Thư Tuyết rất hợp thời ở một bên làm nũng, Lâm Tử Hàn sờ sờ tóc con bé, tiểu tử này cuối cùng cũng làm người tốt.
Tiêu Ký Phàm lấy điện thoại cầm tay ra chuẩn bị bấm điện thoại, Lâm Tử Hàn chặn tới, giả vờ bất mãn nói: “Ký Phàm, Tạ Vân Triết không tuân thủ như vậy, anh để ý đến anh ta làm gì? Không để ý tới anh ta! Chúng ta không bao giờ đợi nữa! Có đúng hay không, Thư Tuyết?”
“Đúng!” Tiểu Thư Tuyết gật đầu.
“Được rồi.” Tiêu Ký Phàm đứng dậy, cùng Lâm Tử Hàn dắt Tiểu Thư Tuyết ra khỏi phòng.
———^.^——-
Sau khi một nhà ba người ở bên ngoài chơi một ngày, ăn xong cơm tối ở nhà hàng chuẩn bị trở về nhà. Lâm Tử Hàn đứng ở cửa nhà hàng đợi Tiêu Ký Phàm đi xuống tầng một lấy xe trước.
Sắc trời đã tối, chính là thời gian ăn cơm, người ra vào nhà hàng cũng nhiều hơn. Ánh mắt Lâm Tử Hàn bất tri bất giác bị một vị phu nhân trang phục quý phái hấp dẫn, vị phu nhân đuổi phía sau người đàn ông, dùng giọng điệu cầu xin nói: “Van xin con, không nên bỏ lại mẹ mặc kệ nha, theo mẹ về nhà có được không?”
Người đàn ông lạnh lùng gạt tay bà ta đang bám lên tay mình, ra lệnh cho người đàn ông phía sau: “Tiểu Mạnh, đưa phu nhân trở về!”
Vị phu nhân được một người đàn ông khác mang đi, Lâm Tử Hàn nhìn chằm chằm người đàn ông lạnh lùng, kinh ngạc mà gọi: “A Nghị!” Là anh ta? Quả nhiên là anh ta!
A Nghị cũng đồng thời trông thấy Lâm Tử Hàn, khẽ sửng sốt một chút, cúi đầu lướt qua cô đi vào nhà hàng.
“Đứng lại!” Lâm Tử Hàn khẽ quát một tiếng, A Nghị quả nhiên đứng lại. Lâm Tử Hàn thanh thanh cổ họng, đi đến trước mặt đánh giá anh ta, dùng giọng điệu răn dạy nói: “Trách không được anh không thích Tử Y, thì ra là thích kiểu này, nghĩ không ra anh còn có một mặt tuyệt tình như vậy, tôi ghét nhất chính là loại đàn ông có mới nới cũ như anh!”
“…”
“Im lặng? Im lặng chính là chấp nhận…”
“Bà ấy là mẹ tôi!” A Nghị lạnh lùng mà cắt ngang cô.
Gì? Bà ấy… là mẹ anh ta? Lâm Tử Hàn quẫn bách, để không để cho mình quá xấu hổ, cố ý nâng cao âm lượng nói: “Coi như là mẹ anh, cũng không thể đối xử với bà ấy như thế…”
“Lâm tiểu thư, nếu như cô có thời gian, thì nên quản chuyện của mình đi!” A Nghị không hề phiền hà trừng mắt với cô, cô quản nhiều quá!
“Tôi làm sao vậy?”
“Ngày hôm nay tôi có thể giúp cô, ngày mai thì sao? Ai tới giúp?” A Nghị cau mày, anh không có khả năng mỗi ngày đều bắt cóc Tạ Vân Triết, không phải sao?
“Anh có ý gì?” Lâm Tử Hàn nghi hoặc mà hỏi thăm.
“Tạ Vân Triết.” A Nghị hảo tâm nhắc nhở. Lâm Tử Hàn kinh hãi, trừng hai mắt lớn đến muốn rơi ra, vô ý thức hỏi thăm: “Ngày hôm nay Tạ Vân Triết chưa tới, là anh ở sau lưng động tay động chân? Anh…”
“Nếu không cô cho là gì?”






Trốn tránh (1)
“Làm sao anh biết tôi sợ gặp anh ấy?”
“Anh ta là chồng trước của cô, cô làm sao có thể không sợ?” A Nghị cười như không cười đánh giá vẻ mặt khẩn trương của cô, nói tiếp: “Tạ Vân Triết, Lâm Trúc, Lâm Tử Y, những người này rất thân thiết…”
“A…!” Lâm Tử Hàn bịt tai hét ầm lên, trời ạ! Anh ta sao lại biết những chuyện đó? Anh ta rốt cuộc biết bao nhiêu chuyện của cô? Tiêu Ký Phàm thì sao? Anh có đúng là hoàn toàn biết quan hệ của cô và Tạ Vân Triết hay không, cho nên mới an bài cho hai người gặp mặt?
A Nghị liếc mắt nhìn người bốn phía nhìn Lâm Tử Hàn như nhìn quái vật, cô hiện tại đang suy nghĩ gì anh có thể đoán được. Mắt thấy xe Tiêu Ký Phàm đã ra khỏi ga ra, anh túm hai tay Lâm Tử Hàn đang bịt tai, nói: “Tiêu Ký Phàm cái gì cũng không biết, bởi vì anh ấy hy vọng cô có thể chính miệng nói cho anh ấy biết tất cả!”
Tạ Vân Triết nhanh tay bắt lấy. Không hài lòng nói: