Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342410
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2410 lượt.
đùa: “Ký Phàm, nó sẽ không thật là con gái em chứ?” Đương nhiên, nếu như là đúng vậy anh cũng sẽ không quá kinh ngạc, công tử nhà phú quý nhân gia khắp nơi lưu tình cảm là quá bình thường, đặc biệt người như Tiêu Ký Phàm năm ngày thì có ba ngày “Đi công tác”
“Vì sao sẽ không?” Tiêu Ký Phàm cười khẽ hỏi lại.
“Ha ha, lúc đó không phải không dám thừa nhận sao?” Tạ Vân Triết ha ha cười nói: “Nhưng có thể lý giải, nếu như lúc trước em nhận, Ngọc Hân nhất định sẽ không bỏ qua cho em”
Tiêu Ký Phàm chỉ cười không nói, lúc trước không phải anh không dám nhận, mà là anh căn bản là không biết Tiểu Thư Tuyết lại là con gái mình. Đánh chết anh cũng không nghĩ ra, lúc trước bởi vì cực kỳ tức giận người đàn bà kia khiêu khích mà nhất thời phong lưu, lại tạo ra đứa bé đáng thương như vậy.
Nữ hầu mới từ trên lầu xuống chần chờ đi tới trước mặt Tiêu Ký Phàm, sẽ nói dối đại thiếu gia, cô thực sự rất sợ đó. Nếu như bị đại thiếu gia biết Lâm tiểu thư không sinh bệnh, cô lại gặp họa rồi!
“Đại thiếu phu nhân nhà các cô thực sự là nghìn hô vạn hoán nha!” Tạ Vân Triết hai tay khoát lên lưng ghế sô pha, cười hì hì trêu chọc.
Tiểu nữ hầu mặt đỏ bừng, cúi đầu: “Đại thiếu phu nhân thân thể khó chịu, đang ngủ.”
“Cô ấy làm sao vậy?” Tiêu Ký Phàm lo lắng, khẩn trương hỏi thăm. Tiểu nữ hầu lắc đầu, biểu thị cô cũng không biết.
Tiêu Ký Phàm lập tức đứng lên, cất bước đi lên trên lầu.
Tạ Vân Triết nhìn dáng vẻ khẩn trương của anh, nhịn không được cười tươi, vẫn là lần đầu thấy anh bởi vì phụ nữ mà khẩn trương thành như vậy.
Nghe được tiếng mở cửa, Lâm Tử Hàn chui vào trong chăn, nhắm mắt giả bộ ngủ.
Tiêu Ký Phàm thấy cô đang ngủ, động tác nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, xốc một góc chăn lên, bàn tay lớn thăm dò trán cô, cũng không có dấu hiệu nóng sốt.
Anh ngẩng đầu nói với nữ hầu chịu nạn ở cửa: “Đi gọi bác sĩ Lưu tới”
Vừa nghe đến muốn gọi bác sĩ, Lâm Tử Hàn lập tức “Tỉnh” lại, lấy tay xoa “Mắt buồn ngủ” nhẹ nhàng gọi: “Ký Phàm…”
“Nói cho anh biết, em khó chịu chỗ nào?” Tiêu Ký Phàm quan sát cô hỏi.
“Em không khó chịu nha.” Vẻ mặt Lâm Tử Hàn vô tội quan sát anh, giả vờ kinh ngạc nói: “Em chỉ là tối hôm qua ngủ không ngon, mệt nhọc.” Để không phải gặp bác sĩ, cô chỉ có thể nói như vậy. Chỉ cần gặp bác sĩ, người khỏe mạnh cũng có thể bị kiểm ra một đống bệnh, thực sự cho cô uống thuốc, nước đường gluco cũng truyền cho cô hai bình.
“Em không có việc gì?” Tiêu Ký Phàm cuối cùng cũng bớt lo, không có việc gì là tốt rồi, vừa rồi thực sự là khẩn trương chết anh.
Chịu nhục (1)
Lâm Tử Hàn lắc đầu, nghĩ thầm Tạ Vân Triết chắc là đi rồi, mặc kệ anh ta có đi hay không, cô đều quyết định lại ở trên giường bất động.
“Vậy em ngủ đi” Tiêu Ký Phàm ôn nhu giúp cô đắp chăn lại, cúi người hôn lên trán cô. Chút mánh khoé nhỏ ấy làm sao có thể giấu diếm được anh? Nếu cô sợ hãi gặp Tạ Vân Triết như vậy, anh cũng không gây khó xử cho cô nữa.
Chân trước của anh mới vừa đi, Lâm Tử Hàn liền bò lên từ trên giường, trừng mắt nhìn cánh cửa được anh nhẹ nhàng đóng lại, đờ ra. “Ký Phàm…, xin lỗi!” Cô yên lặng thì thào.
Lừa gạt anh, thật sự là vô cùng bất đắc dĩ, cô cũng không muốn! Tiêu Ký Phàm đối tốt với cô như vậy, cô cũng không thể thẳng thắn thành khẩn đáp lại, loại tư vị này thực sự là không dễ chịu.
“Tiêu gia vĩnh viễn đều chỉ nhận Ngọc Hân là con dâu” Tiêu phu nhân đề cao âm lượng nói, là nói cho lão già họ Duẫn nghe, cũng là nói cho Lâm Tử Hàn nghe.
“Tiểu mỹ nhân, cô tên là gì?” Lão già họ Duẫn mỉm cười đi tới bên Lâm Tử Hàn, giọng nói dâm tà khiến người ta mất hết hứng thú, Lâm Tử Hàn bỗng dưng đứng lên, chạy trốn lên tầng hai.
Trời ạ, sao lại có lão già khiến người ta buồn nôn như thế? Sao lại giống như chưa từng thấy qua phụ nữ như thế? Loại đàn ông có tiền như này còn thiếu phụ nữ sao? Không hiểu!
Dù sao khi Tiêu Ký Phàm không ở nhà, cô có bị đánh chết cũng không xuống lầu là được, miễn cho gặp gỡ chuyện kỳ quái này.
Lâm Tử Hàn nằm ở trên giường, trong lúc miên man suy nghĩ bất tri bất giác mà ngủ, không biết ngủ bao lâu. Trong lúc ngủ mơ, cảm giác có một bàn tay lớn phủ lên ngực qua lớp áo của cô, nhè nhẹ luồn vào.
“Ký Phàm…” Cô khẽ lầm bầm một tiếng, xoay người nỗ lực thoát khỏi này sự khiêu khích nồng nhiệt này.
“Nha đầu ti tiện! Ngủ còn gọi tên của đàn ông!” Lão già gọi Duẫn khẽ nguyền rủa một tiếng, ra sức kéo vạt áo cô, da thịt tuyết trắng lập tức hiện ra ở trước mặt của lão ta.
Lão ta kinh hãi, một cỗ cảm giác lửa nóng như tràn đầy toàn thân lão ta, kích thích mỗi một dây thần kinh của lão ta, cúi người khẩn cấp mà hôn lên.
Bị động tác thô bạo của lão ta làm cho tỉnh lại, Lâm Tử Hàn đầu tiên là tiếp xúc đến chính là vẻ mặt dữ tợn mà điên cuồng của lão ta, đó không phải Tiêu Ký Phàm!? Một tiếng thét chói tai từ miệng cô tràn ra, bắt đầu liều mạng giãy dụa!
Lâm Tử Hàn huy động chân tay giãy dụa, hổn hển rống giận: “Lão già kia! Cút ra ngoài cho tôi! Cút ngay!”
“Tiểu tiện nhân, đoạt c