Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2408 lượt.

ng ta cũng không thể sống cuộc sống người bình thường sao? Không làm Tiêu Ký Phàm, không làm Lãnh Phong!” Không có Tiêu phu nhân, không có Duẫn Ngọc Hân, không có hắc đạo, chỉ có một nhà ba người. Tựa như lúc trước ở thôn Ninh Thủy, tuy rằng khốn cùng, nhưng chính là cuộc sống vui vẻ nhất”
Thật vất vả mới trông mong được Tiêu Ký Phàm trở về, cô cư nhiên lại muốn mang anh đi? Cô sao có thể làm như vậy? Dù cho không được Tiêu Ký Phàm yêu, chỉ cần mỗi ngày có thể liếc anh một cái, cô ta cũng đã cảm thấy vừa lòng.
Lâm Tử Hàn xoay người lại nhìn chằm chằm cô ta, cô ta vừa nãy rõ ràng đã nghĩ muốn Tiểu Thư Tuyết chết, cô ta hận Tiểu Thư Tuyết như vậy, làm sao có thể sẽ bỏ qua cho nó chứ?
“Ký Phàm…” Duẫn Ngọc Hân tủi thân gọi, trước đây mặc kệ là chuyện gì, chỉ cần cô ta dùng loại giọng này gọi anh, anh đều sẽ ôn nhu đáp ứng tất cả thỉnh cầu vô lễ của mình.
Nhưng hiện tại không giống trước kia, sự nuông chiều, ôn nhu của anh đều chỉ cho Lâm Tử Hàn, vĩnh viễn cũng không có phần của cô ta! Tiêu Ký Phàm liếc mắt nhìn cô ta, thản nhiên mở miệng nói: “Ngọc Hân, Tử Hàn không có thói quen sống ở đây, cho nên anh muốn mang cô ấy và Thư Tuyết rời đi, chính em bảo trọng”
Cha cô ta làm ra loại chuyện kia với Lâm Tử Hàn, khiến cho anh càng thêm phản cảm tới cực điểm với Duẫn gia, nhưng Duẫn Ngọc Hân là vô tội. Cho nên, thấy mình đã từng nợ cô ta, anh vẫn còn rất lịch sự với cô ta.
Duẫn Ngọc Hân đau lòng lui về phía sau một bước, chống lên tường, chuyển hướng sang cầu xin Lâm Tử Hàn: “Tử Hàn, cô không nên mang Ký Phàm đi, tôi cam đoan, tôi sau này không xuất hiện ở Tiêu gia, có thể chứ?”
Lâm Tử Hàn bị bộ dạng của cô ta dọa, đáy lòng lại có chút dao động, không được! Cô không thể bị nước mắt của cô ta lừa gạt, cô ta trước đây đã làm nhiều chuyện hãm hại mình như vậy, làm sao có thể thay đổi tốt hơn? Cô kiên quyết mà lắc đầu, cúi đầu không hề liếc mắt nhìn biểu tình thụ thương của cô ta.
~~~~~~~~~~
Trong phòng ngủ, Lâm Tử Hàn đang thu dọn đồ đạc, khi chuẩn bị khóa va li thì cái va li “Rầm” một tiếng bị người ta đẩy xuống đất, đồ mới vừa thu thập xong cũng rơi xuống.
Lâm Tử Hàn nâng mắt lên, nhìn liếc mắt Tiêu phu nhân nổi giận đùng đùng, cúi người một lần nữa thu thập hành lý.
“Cô dám đem Ký Phàm và Thư Tuyết mang đi thử xem?!” Tiêu phu nhân nổi giận gầm lên một tiếng.
Lâm Tử Hàn không đáp lại, tiếp tục thu thập. Cô không rõ, Tiêu phu nhân rõ ràng thích Tiểu Thư Tuyết như vậy, sao lại thả mặc cho Duẫn Ngọc Hân suốt ngày chạy qua Tiêu gia, lẽ nào bà ta không biết phụ nữ mất đi lý trí thì là rất đáng sợ sao?
“Tôi không cho phép cô dẫn bọn họ đi!” Tiêu phu nhân gào thét tê tâm liệt phế, bà ta thật vất vả mới khuyên được Tiêu Ký Phàm về nhà, sao có thể để anh rời đi lần nữa!
“Cháu nhất định phải dẫn anh ấy đi!” Lâm Tử Hàn liếc nhìn bà ta lạnh lùng nói, trước kia cô kính trọng bà ta là trưởng bối, là bởi vì bà ta là mẹ của Tiêu Ký Phàm. Nhưng mà từ sau khi bà ta bảo lão già họ Duẫn kia làm ra loại chuyện đó, cũng không muốn cung kính với bà ta nữa.
Tiêu phu nhân bị cô chọc, nhất thời tức giận đến cả người phát run lên, vô cùng tức giận, trừng mắt nói với cô: “Cô rốt cuộc muốn thế nào? Nói mau!”
“Cháu sẽ để Ký Phàm sống tốt, Thư Tuyết sống tốt!” Cô muốn chính là đơn giản như vậy, cái khác, cô cái gì cũng không cần!






Rời đi (1)
“Bọn họ hiện tại có cái gì không tốt? Vì sao cô nhất định phải dẫn nó đi?!” Bà ta có thể cho phép Lâm Tử Hàn ở lại, dù sao bà ta cũng có nhiều thời gian giết chết cô, nhưng bọn họ lại đi như thế, bà ta không chỉ có đã không có cơ hội tàn nhẫn chỉnh cô, còn có thể mất đi con trai duy nhất của bà, bà ta thực sự rất không cam lòng!
“Bác không được…!” Lâm Tử Hàn kích động mà hô: “Bọn họ một điểm cũng không tốt! Chỉ cần đứng ở Tiêu gia bọn họ sẽ không có khả năng tốt đẹp!” Đỗ Vân Phi sớm muộn sẽ phát hiện cô ở Tiêu gia, sau khi phát hiện nhất định sẽ hoài nghi thân phận của Tiêu Ký Phàm. Mà Duẫn Ngọc Hân hận cô và Tiểu Thư Tuyết như vậy, nhất định sẽ không bỏ qua cho Tiểu Thư Tuyết.
“Cô là hồ ly tinh!” Tiêu phu nhân dương tay, hung hăng tát cô một cái. Thân thể Lâm Tử Hàn bất ổn, ngã bên mép giường. Bưng mặt bị bà tát đến đau đớn, ô ô khóc lên.
Cô khóc, không phải là bởi vì bị Tiêu phu nhân đánh đau, mà là đau lòng cho Tiêu Ký Phàm trên lưng đeo thêm áp lực trầm trọng như thế sống qua ngày. Một bên là thân phận địa vị, một bên là người phụ nữ yêu thương, loại lựa chọn này thật là quá tàn nhẫn.
“Oa —— Ôi cha ——!” Lâm Tử Hàn hét lên một tiếng, chật vật bò lên từ trên mặt đất, một bên phun bụi ở trong miệng ra, một bên tàn bạo nói với Tiểu Thư Tuyết cười đến ngã trái ngã phải: “Con còn cười nữa, mẹ nhổ răng sún của con!” Trong lòng lại đang thoá mạ, không có việc gì làm bậc cửa cao như thế làm cái gì, thực sự là hại chết người ta mà!
Tiểu Thư Tuyết vội ngừng cười to, tay nhỏ bé che miệng lại, ý cười dưới đáy mắt vẫn rõ ràng như cũ.
Bà thím cho thuê nhà cũng há miệng không có