Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2399 lượt.
Ký Phàm rốt cuộc cất giấu những loại chuyện cũ gì.
“Thực ra bác cũng không phải rất rõ ràng” Tiêu phu nhân lắc đầu lần thứ hai, thở dài nói: “Bác thậm chí không biết nó gọi là Ngôi sao thiên thần, chỉ nhớ rõ lúc đó là ông nọi Ký Phàm mang về từ Châu Phi. Sau khi trở về không được hai năm thì hậm hực mà chết, trước khi chết giao kim cương cho Ký Phàm, sau đó bác vì trả nợ đánh bài thua, trộm kim cương từ trong tay nó. Sau khi nó phát hiện thì nổi trận lôi đình, vốn dĩ không có phản ứng gì, sau đó nó ngay cả nói cũng không nguyện nói với bác”
Mỗi lần nhớ tới chuyện cũ năm xưa này, bà ta đều hối hận giống như phải gặp trở ngại!
Sau đó, Tiêu Ký Phàm xuất ngoại học gần mười năm, lúc đó rất ít khi trở về Tiêu gia, chuyện này Duẫn Ngọc Hân vẫn còn có ấn tượng.
Khi đó ngày nào cô ta cũng ngóng trông anh trở về, thật vất vả trông mong đến được anh học thành tài về nước, rồi lại cứ ba ngày thì có hai anh chạy ra ngoài. Bây giờ cô ta mới biết được, cuộc sống của anh cũng không đơn giản giống biểu hiện ra ngoài, anh cho tới bây giờ sẽ không bỏ qua cho việc tìm kiếm Ngôi sao thiên thần.
“Bác gái, cháu sẽ tìm Ký Phàm về” Duẫn Ngọc Hân ung dung nói hứa hẹn, cô ta đã tìm rất nhiều người truy tìm tung tích của bọn họ, nhưng vẫn không có tin tức, xem ra cô ta còn phải đưa nhiều người ra tìm mới được.
Cô ta không thể để cho Tiêu Ký Phàm gặp nguy hiểm, cô ta muốn tìm anh về, nói cho anh biết cảnh sát đang dồn lực truy bắt anh, khuyên anh buông tha Ngôi sao thiên thần, rời xa nơi nguy hiểm này!
“Cám ơn” Tiêu phu nhân lau nước mắt trên khóe mắt, sụt sịt mũi nói: “Chỉ cần Ký Phàm và Thư Tuyết có thể trở về, muốn bác làm cái gì cũng được…”
“Cháu hiểu” Duẫn Ngọc Hân vỗ vỗ vai bà ta, đứng dậy đi vào trong nhà, bắt đầu khẩn cấp điều đủ người, tìm kiếm tung tích Tiêu Ký Phàm.
Dù cho Tiêu Ký Phàm bỏ cô ta, thương tổn cô ta, nhưng cô ta vẫn hy vọng anh có thể sống tốt, sống an toàn. Lời nói của Đỗ Vân Phi một lần nữa lại vang bên tai, Lãnh Phong là một tội phạm nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, một ngày nào đó hắn sẽ rơi vào lưới pháp luật! Trời ạ! Ký Phàm sao lại gây nhiều phiền phức như vậy? Cô ta hít vào một hơi thật sâu, bước đi nhanh hơn.
Gặp mặt
“Ký Phàm, người ta muốn đi mà!” Lâm Tử Hàn lắc tay Tiêu Ký Phàm đau khổ cầu xin.
“Không cho phép!” Một trăm lẻ một lần cự tuyệt, không chút dây dưa nào!
“Người ta sẽ về sớm mà, tối đa là nửa ngày”
“Không cho phép!”
Thấy Lâm Tử Hàn gật đầu, anh ta làm một tư thế mời, dẫn cô đi đến gian phòng thuê trước trên tầng hai. Bồi bàn đứng trước cửa thay cô mở cửa sau đó lui xuống.
Lâm Tử Hàn tránh ở một bên nghĩ làm thế nào cho Vương Văn Khiết kinh hỉ, là nhẹ nhàng mà đi ra ngoài? Hay là vui mừng mà nhảy ra? Hay là…
Không đợi cô suy nghĩ xong phương thức lên sân khấu, đột nhiên cảm giác trước mắt tối sầm lại, thân thể liền ngã vào một vòng ôm rộng lớn của một người, ngay sau đó là hai phiến môi ấm áp rơi vào trên môi cô.
“Uhm…” Lâm Tử Hàn kinh hãi. Mới mấy tháng không gặp mà Vương Văn Khiết đã biến thái? Tính chuyển khuynh hướng giới tính sao? Không đúng! Vóc người Vương Văn Khiết không khôi ngô như vậy.
Dám hôn cô như vậy, thích hôn cô như thế, ngoại trừ Lãnh Phong, còn ai vào đây? Lãnh Phong? Cũng không đúng! Hơi thở của anh không phải như thế!
Như vậy chính là…, mặc kệ là ai, cô đều phải thoát khỏi rồi hãy nói. Lâm Tử Hàn hét lên một tiếng, ra sức đẩy ra thân ảnh cao lớn trước mắt này, động tác quán tính khiến cô lui về phía sau hai bước, cả người ngửa về phía sau.
Cánh tay dài của Đỗ Vân Phi duỗi ra, lần thứ hai kéo cô vào lòng, gắt gao ôm cô. Trong lòng rung động một mảnh, hắn ngày đêm tưởng niệm bóng hình này, cuối cùng cũng có thể ôm vào trong lòng.
“Buông ra!” Lâm Tử Hàn vừa thét chói tai vừa giãy dụa, có lầm hay không, mới bắt đầu gặp đã ôm rồi lại hôn, đây là kẻ nào?
“Tử Hàn…” Đỗ Vân Phi không buông cô ra, khẽ nỉ non bên tai cô.
“Vân Phi?” Lâm Tử Hàn sửng sốt, động tác vung chân tay cũng theo đó mà ngừng lại, là Đỗ Vân Phi? Sao lại là anh ta? Vương Văn Khiết đâu?
“Sao lại là anh?” Lâm Tử Hàn cuối cùng cũng nhịn không được hỏi ra miệng, khi hai tay của hắn buông lỏng thì cô rời khỏi ngực của hắn, đẩy lại kính mắt bị hắn làm cho xiêu vẹo, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đánh giá hắn.
“Anh quá nhớ em” Đỗ Vân Phi nhịn không được lại muốn ôm cô, Lâm Tử Hàn lui về phía sau một bước, tránh đi. Kinh ngạc nói: “Văn Khiết đâu?” Không phải chị ấy hẹn cô ra đây sao? Sao lại biến thành Đỗ Vân Phi?
Đỗ Vân Phi giơ hai tay lên, ý bảo cô không cần sợ hãi: “Là anh cầu xin cô ấy rất lâu, cô ấy mới giúp anh hẹn em ra ngoài, em không nên trách cô ấy” Là hắn quá nhớ cô, nhớ cô đến ngay cả ngủ cũng ngủ không ngon, dù cho không thể chiếm được tình yêu của cô, chỉ cần để cho hắn liếc nhìn cô một cái cũng tốt rồi.
Lâm Tử Hàn xấu hổ hay dùng mu bàn tay lau môi bị hắn hôn qua, hắn sao có thể hôn cô? Hơn nữa không nhận được sự đồng ý của cô!
“Em không trách chị ấy” C