Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342436

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2436 lượt.

rở về!”
Tiêu phu nhân nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn nhiễm sát khí nồng đậm của cô ta, biết vậy nên bắt đầu sởn tóc gáy, trách không được Lâm Tử Hàn sợ nó, khi nó sinh ra ý ác độc, biểu tình xuất hiện trên mặt đủ để hù chết người!
Tiêu phu nhân ho nhẹ một tiếng, nói: “Tìm được rồi nói cho bác biết, dù phải tranh cướp, bác cũng phải đưa Tiểu Thư Tuyết về”
Duẫn Ngọc Hân nghe thấy, tức giận đến rống to hơn: “Bác gái! Bác sao cũng thích con nhóc kia? Con nhóc đó căn bản là có vấn đề! Nó không có khả năng là con của Ký Phàm!”
Cô ta sắp điên rồi, rõ ràng tận mắt nhìn thấy giám định ruột thịt, còn không muốn tin tưởng, tình nguyện lừa mình dối người mà tin tưởng đứa nhỏ kia là có vấn đề, cái kia bác sĩ có vấn đề! Nói chung nhất định không muốn tin đó là con Tiêu Ký Phàm! Qua nhiều năm như vậy, Tiêu Ký Phàm đối xử tốt với cô ta như vậy, nuông chiều cô ta như vậy, làm sao có thể làm ra chuyện có lỗi với cô ta chứ?
“Ngọc Hân!” Tiêu phu nhân trừng mắt tức giận quát một tiếng: “Bác nói rồi, cháu có thể giết chết Lâm Tử Hàn, giành lại Ký Phàm, nhưng không cho phép có thành kiến với Thư Tuyết, không cho phép làm ra chuyện thương tổn nó!”
Duẫn Ngọc Hân tự biết phạm vào giới hạn, vội ủ rũ, cúi đầu: “Xin lỗi bác gái, cháu sẽ không làm thương tổn Thư Tuyết, cháu thề!” Dù sao Tiêu phu nhân là mẹ đẻ củaTiêu Ký Phàm, một người duy nhất trên thế giới này có thể giúp cô ta giành được Tiêu Ký Phàm, cô ta không thể đắc tội!
“Ngay cả ý nghĩ cũng không cho phép cháu có!” Tiêu phu nhân giận dữ bổ sung một câu, đứa nhỏ là con của Tiêu gia, là cháu gái của bà, bà tuyệt đối không để cho Duẫn Ngọc Hân gây thương tổn nó!
“Cháu biết, cháu sẽ không có ý nghĩ đó!”
“Được rồi, cháu đi về nghỉ ngơi đi, đừng biến mình thành bà cô già điên loạn, như vậy sẽ chỉ làm Ký Phàm phản cảm” Tiêu phu nhân quan sát cả người lộn xộn của cô ta, dân chơi như cô ta, lại biến mình thành như vậy! Bà lắc đầu, xoay người đi lên lầu.






Cuộc sống gia đình hạnh phúc (1)
Thu dọn xong nhà cửa, Lâm Tử Hàn nằm úp sấp trên giường, cầm giấy bút tính toán cái gì. Sau khi tính toán xong mới quay đầu lại, nói với Tiêu Ký Phàm ngồi ở một bên thao tác trên laptop máy: “Ký Phàm, nhiều ngày phóng khoáng như vậy, chúng ta có nên tìm việc làm hay không?”
“Em muốn làm việc gì?” Tiêu Ký Phàm mỉm cười khép laptop lại, nằm bên người cô, ôm hôn cô.
“Em đang nói nghiêm chỉnh với anh mà” Tay Lâm Tử Hàn để trước ngực anh, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêng đi, tránh khỏi môi đỏ mọng khêu gợi của anh.
“Có lời gì muốn nói, anh nghe” Tay Tiêu Ký Phàm kéo tay nhỏ bé tại trước ngực anh ra, không cho cô cự tuyệt, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống cổ cô.
“Vì sao không được?” Lâm Tử Hàn mất hứng mà quan sát anh.
“Sax…”
Lâm Tử Hàn quan sát vẻ mặt đẹp trai xấu hổ của anh, cười một tiếng: “Được rồi, em đi là được, dù sao người biết em trên thế giới này cũng không có mấy” Muốn anh đi bày hàng, thật sự là có chút làm khó anh, tuy rằng anh hành sự tương đối tốt, nhưng ngẫu nhiên các tạp chí bắt được, bị người ta nhận ra xác thực không tốt lắm.
Tiêu Ký Phàm cười ha ha, hôn miệng cười của cô: “Thật vậy chăng? Anh đây thì sẽ chờ em nuôi anh”
Lâm Tử Hàn tự tin gật đầu: “Đương nhiên là thực sự” Nhiệm vụ rất vinh quang, cô rất cam tâm tình nguyện, nhận ra anh suốt ngày mắng cô ngu ngốc, cô nhất định phải thoát khỏi danh hiệu không quá nho nhã này!
Tiếng đọc sách lanh lảnh ngoài cửa sổ bay vào trong phòng, một tiếng thanh thúy dễ nghe, Lâm Tử Hàn cười tủm tỉm nói: “Chúng ta không phải nên đưa Thư Tuyết tới trường học rồi sao, dù sao trường học cũng ngay bên cạnh”
“Em nhẫn tâm sao?” Tiêu Ký Phàm cười nói: “Con mới hai tuổi, có phải là quá sớm hay không”
“Có cái gì không đành lòng” Lâm Tử Hàn không đồng tình: “Tránh cho nó suốt ngày quấn quít lấy anh không tha” Ỷ vào Tiêu Ký Phàm nuông chiều, suốt ngày giống một tiểu công chúa, mang theo các loại yêu cầu quá mức, Tiêu Ký Phàm hết lần này tới lần khác đều bởi vì không đành lòng phật ý của nó.
“Hay là chờ sang năm đi” Tiêu Ký Phàm nói, sang năm anh sẽ đưa con bé đến trường học tốt nhất. Sang năm, hy vọng sang năm tất cả mọi chuyện cũng có thể trần ai lạc định! [nghĩa đen là lắng đọng bụi trần, nghĩa bóng là mọi chuyện đều giải quyết tốt, yên ổn'>
**************
Trong phòng làm việc cục cảnh sát nào đó, “Phịch” một tiếng, là tiếng tài liệu rơi xuống bàn làm việc. Trương Sir giận dữ trừng mắt nhìn Đỗ Vân Phi, dùng giọng điệu nghiêm khắc nói: “Nếu như cậu lại quá khích như thế nữa, tôi lập tức cho cậu về nhà nghỉ ngơi hai tháng!”
Đỗ Vân Phi lạnh lùng trừng mắt quan sát anh ta, hoàn toàn không để vào mắt sự tức giận của anh ta, lạnh lùng kiên định nói: “Anh sao lại buông lỏng cho Lãnh Phong tiêu dao ở bên ngoài, sẽ chỉ làm hắn làm ra càng nhiều chuyện táng tận lương tâm, vì suy nghĩ cho dân chúng, chúng ta phải mau chóng đuổi bắt quy án hắn!”
Lần trước lợi dụng một tay của hắc đạo diệt trừ Lãnh Phong, cục tức trong lòng Đỗ Vân Phi


Teya Salat