Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2388 lượt.

ủa cô, cách làm, không phải sự thật.
Cô đã không phải người của trước kia, trên người cô bây giờ mang theo sứ mệnh, mang theo dấu vết. Chỉ có thể dựa theo an bài của Duẫn Ngọc Hân bước từng bước một về phía trước, biết rõ phía trước là một con đường chết, cũng sẽ không tiếc!
Lãnh Phong tức giận đến vài lần không khống chế được không chút nào thương hương tiếc ngọc ném cô vào trong góc, Lâm Tử Hàn khẽ kêu một tiếng, nhíu mày xoa đầu gối bị anh ném đến đau đớn, cắn chặt môi đỏ mọng không nói một câu.
Sự trầm mặc của cô, khiến Lãnh Phong càng thêm đau lòng, lẽ nào cô ngay cả giải thích đều lười nói sao? Anh tình nguyện bị cô tóm gọn như mọi lần, hoang mang rối loạn, khóc bù lu bù loa giải thích, như vậy còn có thể đại biểu cô còn thương anh, đem cảm thụ của anh để trong mắt.
Ngày hôm nay, cô lựa chọn trầm mặc, ngoại trừ khóc vẫn là khóc!
Lãnh Phong quỳ gối tới gần cô, cánh tay gắt gao chế trụ cánh tay cô rống giận: “Lâm Tử Hàn! Em tại sao không nói? Em không phải luôn luôn có một đống lớn lý do thuyết phục tôi sao? Em bây giờ tại sao không nói?!”
“Đau quá…” Lâm Tử Hàn thống khổ rên rỉ, trên cánh tay truyền đến từng đợt đến đau đớn. Đau nhức, biểu thị anh tức giận sâu đậm, cô lại bắt đầu kinh sợ, trợn tròn mắt lộ vẻ khủng hoảng!
Anh sẽ giết chết cô sao? Giết chết cô cũng tốt! Đã chết, chuyện gì cũng không có, xong hết mọi chuyện!






Trút hết tâm tình
“Nói!!” Lời nói như phun hỏa vang ở bên tai.
Cô cuối cùng cũng chịu đựng không nổi dằn vặt về thể xác và tinh thần này, tan vỡ…, quỳ gối quỳ xuống anh khóc trước mặt: “Lãnh Phong! Anh giết chết em đi! Giết em đi! Em không muốn sống như này nữa!”
Nếu như không có Lãnh Phong, đã không có Tiểu Thư Tuyết, cô sống còn có ý gì? Trước đây cô vẫn cho rằng, trắc trở lớn cỡ nào, chỉ cần hai người đồng tâm, nên trắc trở gì cũng không có.
Ngày hôm nay cô mới phát hiện, căn bản là không phải như thế! Ngày hôm nay phải đối mặt với trắc trở, chỉ có một biện pháp có thể giải quyết, đó chính là giết Duẫn Ngọc Hân! Giết cô…?
Hai tay của anh với lên vai cô, nhìn chằm chằm cô trịnh trọng nói: “Tử Hàn, anh lừa em là anh không đúng, anh xin lỗi em. Tiêu thị không thể rời khỏi anh, nhưng anh lại hy vọng em có cuộc sống vui sướng…” Anh nóng nảy, lần đầu tiên trong đời bởi vì lời hứa bị vạch trần mà chân tay luống cuống.
Lâm Tử Hàn khóc rống, hai tay bịt kín tai, cô không muốn nghe! Không thích nghe! Bởi vì mỗi một câu nói của anh đều sẽ làm cho trái tim cô lắc lư bất định. Cô sợ bản thân sẽ chống đỡ không được, hại anh!
Tất cả những việc Lãnh Phong làm cho cô, trời mới biết cô có bao nhiêu cảm động! Cô căn bản là không trách anh mà! Là bản thân quá tùy hứng, quá cố tình gây sự, cứng rắn buộc anh buông tha tất cả.
Mà anh lại có thể đáp ứng với yêu cầu vô lý của cô, mang cô đi tới thị trấn nhỏ vùng ngoại thành này! Thâm tình như thế, cô tại sao có thể không cảm động? Tại sao có thể không yêu anh sâu đậm đến chết?
“Anh không cần nói nữa, em căn bản là không quan tâm anh có đang lừa em hay không, vẫn không có vạch trần anh, là bởi vì sự lừa dối của anh, có thể giảm bớt cảm giác mang tội của em, em cũng một mực lừa dối anh mà!”
Lời hứa! Lời hứa không biên giới! Cô đã sắp chết lặng!
“Lãnh Phong! Xin anh hãy thả em đi…”
“Không! Anh căn bản là không tin bất luận một câu nói gì của em!”
“Lãnh Phong, anh thật tàn nhẫn, thật đáng sợ, em chỉ biết anh nhất định sẽ không đồng ý!”
“Em là mẹ của Tiểu Thư Tuyết, là người đàn bà của anh, sao lại có thể làm ra chuyện xấu xa như thế?” Dù cho không yêu anh, còn gia đình này thì sao? Lẽ nào cô sẽ không có một chút cảm giác mang tội sao?
“Em căn bản không phải người đàn bà của anh! Em hối hận vì gặp phải anh! Hối hận đã sinh ra Tiểu Thư Tuyết! Em vốn không nên sinh nó!”
Lãnh Phong nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bị nước mắt bao phủ, nổi giận túm tay cô, ném lên giường lớn. Thân thể cao to cường tráng đè ép lên, một bên xé rách quần áo của cô một bên căm giận mở miệng nói: “Lâm Tử Hàn, em vĩnh viễn đều là người đàn bà của tôi, bây giờ hối hận đã quá muộn…”
Lâm Tử Hàn luống cuống, ra sức giãy dụa chân tay, lớn tiếng khóc hô: “Tên khốn, anh buông ra, không nên đụng vào tôi… Cút ngay!”
“Chỉ cho phép Đỗ Vân Phi chạm vào em sao? Em là đồ tiện nhân! Lại dám lên giường với người đàn ông khác?!” Còn muốn cắt đứt quan hệ với anh? Còn muốn rời khỏi anh? Một màn trên giường kia lại diễn ra trong đầu anh, lửa giận càng thêm hừng hực bốc cháy lên. Từng nụ hôn điên cuồng thô bạo hôn rơi vào trên người cô, bàn tay to tuyệt đối không ôn nhu nắm xoa mỗi một tấc da thịt trên người cô.
“Buông…” Lâm Tử Hàn khàn giọng kêu to, đau đớn trên người so ra còn kém hơn đau đớn dưới đáy lòng, đau nhức đồng thời còn không quên kích thích anh, khiến anh càng thêm chán ghét bản thân.






Thương tâm
“Tôi chính là ti tiện, mới có thể lần lượt bị anh bắt nạt, làm ra chuyện


The Soda Pop