XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2386 lượt.

m vẻ mặt yêu hận không rõ, anh thật sự không nghĩ đến, chuyện lần này lại ầm ĩ như vậy, Lâm Tử Hàn lại là người phụ nữ ác tâm như vậy!
~~~~~~~~~~~
Lâm Tử Hàn khóc rống chạy ra sân, tầm mắt sớm bị nước mắt làm cho mờ mịt, mà ngay cả Tiểu Thư Tuyết canh giữ ở bên ngoài cũng bị mình đụng ngã lăn xuống đất cũng không cảm giác được, một đường ra ngoài.
“Mẹ…” Tiểu Thư Tuyết ngã trên mặt đất hô một tiếng với bóng dáng Lâm Tử Hàn, oa oa khóc lớn lên, con bé khóc, không phải là bởi vì ngã đau, mà là bị Lâm Tử Hàn dọa.
Lâm Tử Hàn sững sờ, xoay người lại phát hiện Tiểu Thư Tuyết ngã trên mặt đất, vội quay người lại, ôm con bé dậy.
“Mẹ, đừng khóc… đừng đi…” Giọt nước mắt trong suốt rơi xuống khuôn mặt trắng mịn non mềm của Tiểu Thư Tuyết, lay động lòng người!
Lâm Tử Hàn lau nước mắt trên mặt mình, cũng lau trên mặt Tiểu Thư Tuyết, gắt gao ôm con bé vào trong lòng, nức nở nói: “Bảo bối không khóc, mẹ cũng không nên khóc, không nên khóc”
Tiểu Thư Tuyết giãy dụa lui đi ra khỏi ngực cô, trông mong nhìn chằm chằm cô cầu xin: “Mẹ đừng đi… con không muốn mẹ đi”
“Mẹ vĩnh viễn cũng không rời xa con.” Cô xúc động ôm chặt con bé vào lòng, gắt gao ôm thân thể nhỏ bé của nó. Tiểu Thư Tuyết sau khi nghe được lời của cô vui mừng hơn, nở nụ cười dưới hai hàng nước mắt.
Thấy khuôn mặt tươi cười của con bé, Lâm Tử Hàn lại thế nào cũng không vui mừng được, Tiểu Thư Tuyết nhất định cô phải mang đi, đã không có Tiêu Ký Phàm, nếu như lại mất đi Tiểu Thư Tuyết, cô thực sự sống không nổi.
Nhưng mà, Tiêu Ký Phàm sẽ để cho cô mang Tiểu Thư Tuyết đi sao? Dựa vào cá tính của anh, nhất định sẽ không đồng ý!
Thoáng bình phục tâm tình kích động, Lâm Tử Hàn khẽ hít vào một hơi, nhìn chằm chằm Tiểu Thư Tuyết hỏi: “Bảo bối, mẹ mang con về nhà dì Văn Khiết ở có được hay không? Ở cùng với ba ba Đỗ được không?”
“Vậy ba ba thì sao?” Tiểu Thư Tuyết nghiêng đầu hỏi, đối với nó mà nói, chỉ cần có thể sống cùng với ba mẹ, sống ở đâu cũng như nhau.
“Ba ba có việc phải bận, không thể theo chúng ta.” Lâm Tử Hàn miễn cưỡng vui cười nói: “Chờ ba ba hết việc bận, chúng ta trở về có được hay không?”
“Con không cần!” Tiểu Thư Tuyết không chút nào suy nghĩ mà cự tuyệt: “Con sẽ ở cùng với ba ba! Không cần chú Đỗ!”
Lâm Tử Hàn giả vờ giận xụ mặt, khiển trách: “Con tại sao lại không ngoan? Không phải nói ba ba có việc bận sao?”
“Nhưng mà người ta sẽ nhớ ba ba mà.”
Lâm Tử Hàn nhìn dạng muốn khóc của con bé, đau xót trong lòng, khẽ hít một hơi an ủi: “Ba ba sẽ đến thăm chúng ta, lúc rảnh rỗi sẽ tới.”
Mặc kệ, trước tiên cứ lừa gạt con bé rồi hãy nói! Lâm Tử Hàn âm thầm hạ quyết tâm.






Trở về nhà cũ
Khi Lâm Tử Hàn thừa dịp Tiêu Ký Phàm thương tâm quá độ, một thời khắc không lưu ý, mang theo Tiểu Thư Tuyết trở lại thôn Ninh Thủy. Bà Vương và Vương Văn Khiết sợ hãi, kinh ngạc đánh giá cặp mẹ con biến mất gần nửa năm.
Vương Văn Khiết trong khoảng thời gian đó gặp Lâm Tử Hàn nhiều lần, kinh ngạc lại không nhiều như bà Vương, nhưng là đã đủ vô cùng kinh ngạc. Sững sờ hỏi thăm: “Hai người đang làm gì vậy? Sao mắt lại sưng đỏ vậy?”
“Con muốn ba ba…” Tiểu Thư Tuyết khóc nức nở nói, chớp chớp hai mắt đẫm lệ, nước mắt thi nhau rơi xuống.
Lâm Tử Hàn sửng sốt, vội ngồi xổm người xuống nói với con bé: “Không phải đã nói với con rồi sao? Chú ấy không phải ba ba con, không thể nhắc lại ba ba!” Dọc theo đường đi, cô đã nghiêm túc dặn dò hơn mười lần, không cho phép bất luận kẻ nào nhắc tới Tiêu Ký Phàm.
“Buồn cười, ở đây có chỗ nào không an toàn? Em không phải sống rất tốt sao? Cái cớ này cũng quá nát vụn rồi?” Vương Văn Khiết cười ha ha trêu chọc.
Lâm Tử Hàn đương nhiên biết anh không chỉ an toàn là cái gì, phỏng chừng rất nhanh Tiêu Ký Phàm sẽ tìm tới nơi này, nếu phải diễn, sẽ diễn rất thật một chút không phải sao?
Cô gật đầu, khẽ cười nói: “Vậy cám ơn anh trước, tạm thời em cũng chưa thu dọn được phòng”
“Chúng ta đây thì hãy đi trước thôi, cơm tối anh cũng đã chuẩn bị xong” Đỗ Vân Phi vui vẻ nói, nói xong bỏ ra một tay nắm tay cô.
Lâm Tử Hàn nhìn liếc mắt Tô Lâm Lâm không nói một câu, cảm giác tội ác đột nhiên tập kích lên đỉnh đầu, lòng đau khổ, theo Đỗ Vân Phi đi ra sân.
Đỗ Vân Phi dẫn hai mẹ con về đến nhà, thả Tiểu Thư Tuyết xuống, đánh giá vẻ mặt mất mát của Lâm Tử Hàn, đau lòng nói: “Em có đúng là không muốn rời khỏi Lãnh Phong hay không?”
Lâm Tử Hàn cười khổ một tiếng, nói: “Ở chung lâu như vậy, chắc chắn sẽ có một chút khó xử, để em và Tiểu Thư Tuyết tốt hơn, em sẽ không hối hận”
“Vậy là tốt rồi, nghĩ thông suốt là tốt rồi” Đỗ Vân Phi cười tươi, nhìn liếc mắt bốn phía gian nhà lớn nói: “Ở đây có nhiều phòng, em cứ yên tâm ở chỗ này đi”
“Cám ơn anh” Lâm Tử Hàn cảm kích nói, càng có nhiều hổ thẹn, Đỗ Vân Phi đối xử với cô tốt như vậy, cô lại đang lợi dụng hắn, cảm thấy mình thật là quá có lỗi với hắn!
“Sao mới rời khỏi nửa năm, em lại trở nên khách khí như vậy?” Đỗ Vân Phi hơi không hài lòng nói.
“Em… Em là thự