Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342373

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2373 lượt.

nhất ít xuất hiện trước mặt Ký Phàm!”
“Tôi sẽ” Lâm Tử Hàn gật đầu, Duẫn Ngọc Hân lúc này mới thoả mãn đi ra ngoài.
—————-
Duẫn Ngọc Hân đứng ở cửa thư phòng, sau khi do dự hai giây, khóe môi nhếch lên, nụ cười mê người liền hiện lên trên mặt cô ta. Gõ cửa đi vào, trong phòng, Tiêu Ký Phàm ngồi bên bàn làm việc lớn, Tiểu Thư Tuyết ngồi trước bàn làm việc nhỏ vẽ tranh, tình cảnh rất hài hòa.
“Ký Phàm, mệt mỏi chưa? Uống chút cà phê đi” Duẫn Ngọc Hân mỉm cười đặt cà phê đặt trên bàn làm việc.
“Dì Duẫn, nhìn rất đẹp sao?” Tiểu Thư Tuyết giơ kiệt tác của mình lên cao, cười hì hì hỏi.
Duẫn Ngọc Hân tiếp nhận bức vẽ trong tay con bé, giả vờ nghiêm túc nhìn, cười tủm tỉm mà gật đầu: “Ừ, vẽ rất đẹp” Lập tức lấy tay vuốt sợi tóc con bé, yêu thương nói: “Dì Duẫn dắt con đi ra ngoài chơi có được không? Không thể quấy rối ba ba làm việc nha”
Tiểu Thư Tuyết không trả lời, chỉ là đem ánh mắt tìm tòi hỏi han trên người Tiêu Ký Phàm, cùng đợi anh phê chuẩn.
Duẫn Ngọc Hân thấy vẻ mặt lo lắng của Tiêu Ký Phàm, cười tươi: “Ký Phàm, bọn em chơi ngay tại hoa viên, sẽ không ra khỏi cửa”
“Anh sẽ phân phó người bảo vệ hai người” Tiêu Ký Phàm lạnh lùng nói ra câu này đả thương người ta này, vùi đầu tiếp tục làm việc. Nhất thời cảm thấy có cảm giác áp bức lăng nhục, nhưng là vì có thể giành hảo cảm của hai cha con này. Cô ta chỉ có thể ép buộc bản thân không suy nghĩ nhiều lời của anh.






Nữ hầu (2)
Mỉm cười nắm tay nhỏ bé của Tiểu Thư Tuyết đi ra cửa thư phòng, Tiêu Ký Phàm lại có thể nghĩ mình kinh khủng như vậy, lẽ nào anh cho là mình sẽ đối xử với đứa nhỏ này thế nào sao? Trời đất chứng giám, cô ta căn bản là không nghĩ qua muốn làm ra chuyện gì gây thương tổn Tiểu Thư Tuyết nha, tuy rằng cô ta hận con bé như vậy.
Tức giận, lại cảm thấy tủi thân, Tiêu Ký Phàm đã sớm không phải người đàn ông lịch sự nho nhã trước đây nữa.
Tiểu Thư Tuyết lay lay tay cô ta, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nói: “Dì Duẫn, cháu muốn đi tìm mẹ chơi”
Duẫn Ngọc Hân cúi người một tay ôm lấy con bé, lại cười nói: “Mẹ đang làm việc, không rảnh chơi với cháu, dì Duẫn chơi cùng cháu có được không?”
Lần trước bởi vì có Tiêu Ký Phàm bảo vệ, cô dám hoàn toàn biến bà ta làm không khí, nếu hiện tại Tiêu Ký Phàm mở một con mắt nhắm một con mắt. Không có ý muốn xen vào, vậy thù mới hận cũ bà ta cùng nhau trả lại cho cô là được rồi.
“Tiêu phu nhân, tôi không dám không phục” Lâm Tử Hàn bình tĩnh nói, trước khi vào đây,cô cũng đã làm tốt chuẩn bị bị Tiêu phu nhân độc ác chỉnh lại.
“Cô tốt nhất cách xa Tiểu Thư Tuyết một chút cho tôi, người đàn bà vô sỉ như cô, căn bản là không xứng làm mẹ của nó, may là Ký Phàm có thể sớm nhận rõ bộ mặt thật của cô!”
“Tiêu phu nhân, tôi đã biết” Lâm Tử Hàn tái cũng không có cách nào bình tĩnh, từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống sàn nhà sáng bóng, giọng có chút run run.
“Cô tốt nhất mau chóng cút ra khỏi Tiêu gia cho tôi!” Tiêu phu nhân đứng lên từ trên ghế sofa, sắc mặt nổi giận hầm hầm khi nhìn thấy người đàn ông đứng trên cầu thang thì sửng sốt một chút, lập tức hòa hoãn biểu tình trên mặt, gọi: “Ký Phàm”
Lâm Tử Hàn khi nghe đến hai chữ “Ký Phàm” thì thân thể cứng đờ, nhưng rất nhanh lại bắt đầu huy động công việc trên cánh tay. Tiêu Ký Phàm! Anh rõ ràng chính là cố ý muốn trả thù cô! Nhưng mà, cô lại chỉ có thể ngoan ngoãn đứng ở Tiêu gia tiếp nhận sự trả thù của anh.
Tiêu Ký Phàm lạnh lùng liếc liếc mắt Lâm Tử Hàn quỳ ngồi dưới đất tiếp nhận trừng phạt, không nói một câu nâng bước đi đến cửa.
Sự hờ hững của anh, càng thêm cổ vũ khí thế cho Tiêu phu nhân, trừng phạt Lâm Tử Hàn cũng càng thêm lớn mật hơn.
Lâm Tử Hàn mệt mỏi một ngày cuối cùng cũng chịu không nổi, khi trở lại sau nhà ngay cả cơm cũng không muốn ăn, mềm mại trượt ngồi ở một gốc cây cây ngọc lan.
Cả người bủn rủn làm cho cô chuyển động một chút đều cảm thấy cố sức, bất tri bất giác dựa vào gốc cây ngủ.
Trên cửa sổ sát tầng hai, Tiêu Ký Phàm đau lòng nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của cô. Anh sai rồi, cho rằng trừng phạt cô như thế sẽ khiến trong lòng mình thoải mái chút, sự thực chứng minh, hiệu quả là tương phản, như vậy sẽ chỉ làm trong lòng anh càng thêm khó chịu.
Mặc kệ cô đã làm cái gì, anh cũng sẽ không có cách nào hạ thủ tàn nhẫn với cô!
Nhấc chân, xuống lầu đi đến phương hướng sau nhà, cúi người, dưới ánh đèn hoa viên, quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt chân mày kia. Trên khuôn mặt đó, bởi vì cái gì mà ưu thương? Là mệt mỏi? Hay là thương tâm?
Thương tâm? Đây chẳng phải là cuộc sống cô muốn sao? Rời khỏi anh, tìm đến cái ôm ấp của Đỗ Vân Phi nương tựa!
Tiêu Ký Phàm vươn hai tay, ôn nhu ôm ngang người cô, bước đi đến nhà chính. Không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của Tiêu phu nhân, đi vào phòng khách, trở lại phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô trên giường lớn.
Cô thật sự mệt mỏi, mặc cho người ngoài lăn đi lăn lại thế nào cũng không phản ứng chút nào.
——————
Buổi sáng, Lâm Tử Hàn là bị một những tia nắng