Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342366

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.

o phát hiện cô ta biết tình hình thực tế, cũng không nỡ giết cô ta hay không?
“Mẹ chế nhạo người ta!” Tiểu Thư Tuyết mất hứng huy động hai chân, ngẩng đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt mang nụ cười của Tiêu Ký Phàm không vui nói.
Lâm Tử Hàn ha ha cười nói: “Ai bảo bảo bối nhà chúng ta là con vịt lên cạn chứ”
“Người ta mới không phải vịt lên cạn! Mới không phải á! Mẹ bại hoại!” Tiểu Thư Tuyết vừa hét, vừa trượt xuống từ trong lòng Tiêu Ký Phàm, vốc nước té lên người Lâm Tử Hàn.
Sau khi phát giác nước té lên người Lâm Tử Hàn không có ý nghĩa thực tế gì, sửa dùng cát.
“Bí đao lùn, bắt lấy nè!” Lâm Tử Hàn cười hì hì một bên đùa giỡn nàng một bên đã chạy ra xa xa tránh né.
“Con không phải bí đao lùn nha!” Tiểu Thư Tuyết đuổi không kịp, bắt đầu chơi xấu ngồi xuống bãi cát, đạp đạp hai chân không nghe theo nói, hu… Lùn cũng không phải lỗi của nó, không biết chữ cũng không phải lỗi của nó mà…
Lâm Tử Hàn mới không chịu lép vế bộ dạng này của con bé, tiếp tục cười trêu nói: “Ai nói con không phải, con hỏi ba ba đi”
“Ba ba nói mẹ là thiên hạ nhất quả trứng hồ đồ rất hồ đồ!” Tiểu Thư Tuyết không chút nào tỏ ra yếu kém phản bác. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Tử Hàn xụ xuống, giả vờ giận nói: “Con nói cái gì?”
Mặt Tiểu Thư Tuyết mang ý cười, nhắc lại rõ ràng: “Mẹ là quả trứng hồ đồ!”
“Tiểu nha đầu! Mẹ còn trị không được con sao?” Lâm Tử Hàn căm giận vọt lại đó, khi Tiểu Thư Tuyết còn chưa kịp đứng lên chạy trốn thì một tay lấy ôm lấy con bé, đi đến mép bờ nước, một bên đe dọa nói: “Mẹ trực tiếp ấn con xuống nước uống no rồi trở lên nha!”
“Đừng! Mẹ đừng mà!” Tiểu Thư Tuyết giãy dụa múa may chân tay, lớn tiếng hét lên: “Ba ba cứu con nè! Ba ba à!”
“Không ai cứu được con đâu!”
“Không mà! Người ta không dám nữa! Đó là ba ba nói á!”
“…”
Tiêu Ký Phàm nhìn chăm chú vào hai mẹ con vui vẻ, tâm tình không tự giác cũng tốt theo, biểu tình lúc này của Lâm Tử Hàn vẫn còn ngây thơ thuần khiết như vậy. Vẫn giống như lúc trước, chỉ là, từ lúc nào cô bắt đầu thay đổi? Vì sao một chút anh cũng không tự cảm thấy được.
Nếu như không phải anh nhiều lần bắt được cô và Đỗ Vân Phi ở cùng một chỗ, cô còn giấu diếm bao lâu? Có thể ở lại bên cạnh anh bao lâu?
Giọt nước trong suốt lăn trên gương mặt thanh tú của cô, môi đỏ mọng phấn hồng mê người cong lên, cũng đã ở chung lâu như vậy, anh phát hiện mình lại vĩnh viễn đều nhìn thiếu, vẫn còn bị tất cả mọi điều thuộc về cô hấp dẫn.
Sóng biển vỗ lên khuôn ngực trần rắn chắc của anh, mỗi một lần chạm vào, lại mang không đi được sự đau lòng thấu xương của anh.
Anh bơi đến chỗ hai mẹ con, bế Tiểu Thư Tuyết từ trong tay cô xuống, giao cho nhân viên công tác bên cạnh, hai tay ôm qua vòng eo mảnh khảnh trong nước của Lâm Tử Hàn.
Lâm Tử Hàn kinh sợ, nụ cười thoải mái cứng ngắt trên mặt, cảm thụ được thân thể tinh tráng rắn chắc cũng mang đến nhiệt độ từ phía sau.






Tâm tư hỗn loạn
“Ba ba, hai người lại không để ý tới người ta sao? Vì sao mỗi lần đều như vậy chứ…” Tiểu Thư Tuyết bất mãn kháng nghị.
Lâm Tử Hàn hi hi cười gượng vẫy vẫy tay với con bé, nói: “Ngoan, đi chơi với các dì đi, nhiều dì như vậy nhất định sẽ dạy con bơi được, làm một con vịt dưới nước béo mũm mĩm đi…”
Nói còn chưa nói hết, Tiêu Ký Phàm bắt đầu hôn tới, cắt ngang lời muốn nói tiếp, hôn thật sâu.
Sắc mặt Lâm Tử Hàn trong nháy mắt ửng hồng, hoảng loạn đẩy anh ra giận dữ nói: “Có rất nhiều người ở đây, không sợ người ta chê cười sao” Hơn nữa, còn có nhi đồng ở đây, tuy rằng con bé đã nhìn qua vô số lần.
Tiêu Ký Phàm tức giận kéo người cô lại, trừng mắt nhìn cô nói: “Em không cần mạnh miệng, em căn bản không phải người như vậy!”
“Anh sao lại xác định như thế? Anh quên sao? Lúc trước tôi một ngày thân mật với Lãnh Phong, một ngày thân mật với Tiêu Ký Phàm, một ngày với thân mật Đỗ Vân Phi… làm gì… tôi nói đều là sự thực…”
Muốn cô im miệng, muốn cô bớt nói lời tranh cãi đả thương người khác, biện pháp tốt nhất đó là bịt miệng cô lại, hôn cô đến choáng đầu trướng não, hai mắt mờ, tốt nhất là ngay cả mình họ gì cũng không biết!
Hiệu quả chờ mong có phần xa cách, nhưng, cuối cùng cũng làm cho cô nhu thuận, không kêu không náo loạn.
Vốn thấy cô ở Tiêu gia bị áp bách quá lâu, mạo hiểm mang cô ra ngoài thư giãn một chút, cũng không phải để cho cô nói những lời khiến anh tan vỡ này.
Nhất thời gỡ bỏ ngụy trang xuống, một nhà ba người vô cùng vui vẻ chơi một ngày, trở lại Tiêu gia đã là màn đêm buông xuống. Thời gian một ngày đúng là rất ngắn, trong chớp mắt!
Cuộc sống lại trở về ban đầu, Lâm Tử Hàn kinh sợ mà nhìn chằm chằm Tiêu phu nhân vẻ mặt hàn băng ngồi trên ghế sofa, còn có dáng điệu nàng dâu nhỏ bị ức hiếp của Duẫn Ngọc Hân, ý thức được vui sướng ngắn ngủi, chỉ biết sẽ mang đến cho mình tai họa lớn hơn nữa.
Tiêu phu nhân đứng lên, trừng mắt một nhà ba người đứng ở cửa cả giận nói: “Ký Phàm! Con mang theo một nữ hầu ra ngoài chơi, nói là cái gì đây?!”
“Mẹ, mang một bảo mẫu cùng co


Pair of Vintage Old School Fru