Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342372
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2372 lượt.
n nhỏ ra ngoài, có vấn đề gì sao?” Tiêu Ký Phàm nói rất thỏa đáng, đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “Bảo mẫu”.
Nói xong, dắt Tiểu Thư Tuyết đi lên tầng hai, Lâm Tử Hàn sững sờ nhìn chằm chằm hai cha con biến mất trên cầu thang. Không phải đâu? Mặc kệ cô? Cứ như thế ném cô tới trước mặt hai con sư tử cái?
Hai cha con thật độc ác! Lâm Tử Hàn bất đắc dĩ mà thu hồi tầm mắt, buông mắt xuống dùng giọng cung kính nhất nói: “Tiêu phu nhân, nếu đã đưa con bé an toàn về, tôi quay về sau nhà trước”
“Thực sự chỉ là vì chiếu cố con bé sao?” Duẫn Ngọc Hân liếc cô mỉa mai nói, ý của cô ta, Lâm Tử Hàn tự nhiên nghe ra. Giọng nói Duẫn Ngọc Hân lạnh lùng, cô nói dối thành tinh lại cũng khó thở một chút, gật đầu: “Đúng vậy”
Lần thứ hai cúi đầu rũ vai xuống, rất sợ Duẫn Ngọc Hân sẽ thấy sắc mặt ửng hồng của cô, căn bản là không phải giống như cô nói. Ngày hôm nay cô làm trái với lời thề của mình, làm một đôi vợ chồng ân ái chân thực với Tiêu Ký Phàm, là một ngày vui sướng nhất trong nhiều ngày trôi qua.
“Sau này không cho phép ra ngoài với Ký Phàm!” Tiêu phu nhân lớn tiếng ra lệnh.
“Đã biết”
Giày cao gót Duẫn Ngọc Hân bước đi mang theo những tiếng lanh lảnh, chậm rãi đã đi tới, tới gần bên tai cô nói nhỏ: “Lâm Tử Hàn, thu những chuyện ma quỷ của cô trở về đi, không ai sẽ tin cô!” Lạnh lùng nói, lướt qua cô đi đến hướng cửa.
Lâm Tử Hàn cả kinh, xoay người lại lo lắng nói với bóng dáng cô ta: “Giám đốc Duẫn, cô chờ một chút” Duẫn Ngọc Hân nghỉ chân, xoay người lại lạnh lùng liếc cô.
Lâm Tử Hàn do dự đi tới, chậm rãi nhìn chằm chằm cô ta: “Tôi còn tỉnh táo, còn nhớ rõ thân phận của mình, xin cô yên tâm”
“Biết thân phận của mình, còn chưa cút về sau nhà đi?!” Tiêu phu nhân nổi giận nói.
Lâm Tử Hàn gật đầu, lễ phép nói: “Phu nhân ngủ ngon, giám đốc Duẫn ngủ ngon” Dừng chân nhanh chóng đi đến hướng sau nhà, trở lại căn phòng nhỏ mình ở.
Ghé vào trên giường nhỏ, trong đầu hỗn loạn, toàn bộ mọi việc như những sợi tơ ma quái gắt gao quấn quanh trong đầu cô, vô luận cô để ý hay không để ý cũng rất mơ hồ.
Tức giận
Sáng sớm, Lâm Tử Hàn bị phân phó đến phòng bếp làm vệ sinh sàn nhà, lau phòng bếp đã không phải lần đầu tiên, cho nên, cô làm coi như thuận lợi.
Yêu cầu của Tiêu phu nhân là không dính một hạt bụi, sàn nhà phải phản chiếu được bóng người như mặt gương. Lâm Tử Hàn cúi sấp người nhìn thoáng qua, cảm thấy hẳn là có thể báo cáo kết quả làm việc mới từ từ chuẩn bị đứng lên từ trên sàn.
Một tiếng giày cao gót thanh thúy truyền vào tai cô, từ xa đến gần, tựa hồ đang đi đến phòng bếp. Mỗi lần, Lâm Tử Hàn chỉ cần vừa nghe đến tiếng động này trong lòng lại sợ hãi lên.
Bởi vì… tiếng bước không những chẳng ưu nhã, chạm xuống tạo nên tiếng như thế, chỉ có Duẫn Ngọc Hân siêu cấp thích đày ải mới có thể gõ ra.
“Đừng lo lắng, thân thể Tiểu Hoàng Hậu rất khỏe” Mặt Duẫn Ngọc Hân lộ vẻ tàn ác liếc nhìn cô, dùng thìa quấy đều sữa.
Lâm Tử Hàn tức giận vung cánh tay dài, đẩy cốc sữa của cô ta xuống sàn, chiếc cốc lên tiếng trả lời bắn sữa lên trên hai người.
Duẫn Ngọc Hân hét lên một tiếng sửng sốt, hoàn toàn không ngờ Lâm Tử Hàn dám làm như thế, cúi đầu liếc mắt nhìn sữa dính đầy quần áo. Tức giận đến dương tay tát lên mặt cô: “Lâm Tử Hàn! Cô muốn chết sao!?”
Lâm Tử Hàn điên rồi, căn bản không suy nghĩ đến hậu quả, vươn tay đỡ bàn tay vung tới của cô ta. Tức giận nói: “Duẫn Ngọc Hân! Cô có bất mãn gì thì hướng về phía tôi là được, sao lại dám gây thương tổn cho trẻ nhỏ?”
Duẫn Ngọc Hân đánh cô, mắng cô, cô cũng có thể tiếp nhận, duy chỉ có điều không thể tiếp nhận chính là gây thương tổn hai người cô yêu nhất hiện tại, một người là người đàn ông cô yêu, một người là con gái cô cưng chiều!
“Cô là con điên à!” Duẫn Ngọc Hân kêu gào, muốn lên phía trước, lại bị Tiêu phu nhân đột nhiên xuất hiện ở cửa quát: “Có chuyện gì lại cãi lộn?!”
Hai người phụ nữ đồng thời an tĩnh lại, trên mặt đều là lửa giận hừng hực, không có ý tứ muốn nhân nhượng, Tiêu phu nhân không hài lòng trừng mắt nhìn Duẫn Ngọc Hân trách cứ: “Ngọc Hân! Bác vẫn nhắc nhở cháu phải tu dưỡng, rèn luyện hàng ngày, cháu đem lời của bác vào tai này ra tai kia sao? Chỉ là loại phụ nữ khóc lóc om sòm này sao?”
“Bác gái…” Duẫn Ngọc Hân tủi thân mà hô một tiếng, rèn luyện hàng ngày, rèn luyện hàng ngày! Cô ta sắp bị những thứ này kiềm chế muốn chết!
“Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?!” Tiêu phu nhân chuyển hướng Lâm Tử Hàn.
Lâm Tử Hàn không sợ hãi chút nào mà nghênh đón tầm mắt của Tiêu phu nhân, lớn tiếng nói: “Giám đốc Duẫn không biết pha sữa là phải dùng nước sôi, tôi chẳng qua là hảo tâm nhắc nhở cô ta mà thôi, cô ta…!”
“Cho nên đánh nhau?” Tiêu phu nhân thét chói tai cắt ngang cô: “Cô tính là thân phận gì?! Dựa vào cái gì đánh nó?”
“Tôi lo lắng Tiểu Thư Tuyết uống vào sẽ đau bụng, có cái gì không đúng? Chúng ta có thể tìm đại thiếu gia phân xử! Duẫn Ngọc Hân, cô dám đi cùng tôi không?”
“Cô!” Duẫn Ngọc Hân tức giận trừng mắt nhìn cô, tốt!