Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2393 lượt.
áng yêu của Tiểu Thư Tuyết, Lãnh Phong xúc động đưa tay ra, xoa nhẹ lên. Nó là con gái của mình sao? Nếu không vì sao anh chỉ độc có nuông chiều nó? Là nguyên nhân huyết mạch tương liên sao?
Bình thường, không phải người xa lạ cũng không quá nuông chiều một đứa trẻ không phải mình sinh ra sao?
“Thủ lĩnh, kết quả giám định đây” A Nghị đứng ở cạnh cửa, cung kính nhìn Lãnh Phong quay lưng với mình. Bên cạnh cửa sổ lớn, làm nổi bật thân ảnh cao to vĩ ngạn của Lãnh Phong.
Chỉ là, khối thân thể cao ngạo một đời này, lúc này lại lộ ra nồng đậm ý không hài lòng. Nghe được hai chữ kết quả, thân thể Lãnh Phong hơi run lên, xoay người lại nhìn vẻ mặt trầm tĩnh của A Nghị.
Trong mắt của anh bỗng nhiên tràn đầy khẩn trương, cũng không tránh hai mắt A Nghị, mấy ngày nay, cậu thấy nhiều sự thất thường của Lãnh Phong, cho nên, đã thấy nhưng không thể trách!
Vươn hai tay, trình lên kết quả giám định mới lấy từ bệnh viện. Đêm hôm qua, cậu tìm tới bác sĩ lấy máu của Lãnh Phong và Tiểu Thư Tuyết, dưới bức hiếp của cậu, kết quả rất nhanh đã có.
Lãnh Phong nhìn chằm chằm kết quả trước mắt, chậm chạp không dám đi tiếp nhận, cưỡng chế kích động ngụ ở đáy lòng, nói: “Không cần, cậu nói cho tôi biết kết quả là được”
“Tiểu Thư Tuyết là con gái ruột của ngài” A Nghị mang theo nụ cười thản nhiên nói ra những lời này, Lãnh Phong đối với Tiểu Thư Tuyết không lý do mà nuông chiều, thì ra là có nguyên nhân, đây là cái gọi là huyết mạch tương liên!
Trái tim Lãnh Phong vốn dĩ đang kích động, đập lên càng thêm lộn xộn, nghìn vạn loại cảm giác bài sơn đạo hải đè lên tim anh, khiến anh mấy lần hít thở không thông.
Thì ra Lâm Tử Hàn chính là người phụ nữ ba năm trước đây anh gặp gỡ một đêm, Tiểu Thư Tuyết là con gái mà thất lạc hai năm dài!
Anh lại có thể mặc kệ cốt nhục của mình lưu lạc bên ngoài hơn hai năm, qua cuộc sống nghèo khó gian khổ!
Lãnh Phong thở sâu, bước đi đã đi đến phòng ngủ, trong phòng ngủ, Lâm Tử Hàn đang ngơ ngác chơi các loại đồ chơi ở trên giường với Tiểu Thư Tuyết.
Và, các bạn chuẩn bị tinh thần cho màn ngược tâm mà Yu rất thích sau chương này, công nhận chị Cầm viết ngược hay thật, đau tận tim can.
Trừng phạt (1)
Khi nhìn đến Lãnh Phong thì mạnh mẽ vọt tới, ôm cánh tay anh cấp thiết mở miệng: “Phong ca! Xin anh tin tưởng em, em thật không muốn anh chết, cũng không muốn trộm nhẫn!” Anh là thực sự tức giận, không hề để ý cô! Nghĩ vậy, Lâm Tử Hàn đau lòng muốn chết.
Tối hôm qua đến bây giờ, anh cũng không chịu gặp cô, cũng không muốn nghe cô nói một câu giải thích.
Lãnh Phong ngay cả con mắt cũng không có liếc mắt nhìn cô, từ khi vào cửa đến bây giờ, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Tiểu Thư Tuyết. Không chút nào không để ý tới nước mắt rơi xuống trên gò má cô, vô tình giật tay cô từ cánh tay của mình ra, nâng bước đi đến giường lớn.
“Chú Lãnh, chú chừng nào thì mới mua cho cháu máy bay lớn đây?” Tiểu Thư Tuyết giơ máy bay loại nhỏ trong tay, lộ ra chiêu bài tươi cười với Lãnh Phong.
May là, A Nghị cũng không đi khỏi biệt thự, Lâm Tử Hàn lảo đảo chạy ào vào phòng làm việc của anh, gắt gao mà nắm cánh tay anh loạng choạng, cầu xin: “A Nghị, xin anh giúp em cầu xin Lãnh Phong, tư liệu là em trộm, không có liên quan gì tới Tiểu Thư Tuyết! Không nên ôm nó đi! Van xin anh!”
A Nghị nhìn liếc mắt khuôn mặt lê hoa đái vũ của cô, lãnh đạm nói: “Yên tâm đi, anh ấy sẽ không làm gì với Tiểu Thư Tuyết” Cô hiểu lầm Lãnh Phong, Lãnh Phong sao lại làm gì với con gái ruột của mình chứ?
“Nhưng anh ấy ôm con gái của em đi mà…” Lâm Tử Hàn thất thanh khóc rống lên: “Các anh có thể giết em, đánh em, nhưng van xin các anh không nên dùng thủ đoạn tàn nhẫn như thế dằn vặt em…” Muốn cô mất đi Tiểu Thư Tuyết, không bằng giết cô đi, Tiểu Thư Tuyết là trụ cột của cô để những này cô sống qua ngày! Đã không có nó, cô sống còn có ý gì đây?
“Phong ca chỉ là mang nó đi ra ngoài vui đùa một chút, sẽ trở về” A Nghị có chút luống cuống, đời này, anh hận nhất chính là thấy phụ nữ chảy nước mắt!
“Đúng không?” Lâm Tử Hàn khẽ lẩm bẩm, anh thực sự sẽ trở về sao? Đúng! Chẳng qua là mang theo Tiểu Thư Tuyết đi mua máy bay lớn thôi. Cô đang khẩn trương cái gì? Khóc cái gì? Trước Lãnh Phong bình thường đều có mang cô đi ra ngoài chơi mà!
Bọn họ nhất định sẽ trở về! Lâm Tử Hàn tự an ủi mình, thân thể lảo đảo đi ra phòng làm việc của A Nghị. Đi tới cửa chính biệt thự, đôi mắt trông mong mà nhìn chằm chằm kia cánh cửa sắt đóng chặt kia. Chờ mong nó có thể mở ra, sau đó nghe được Tiểu Thư Tuyết vui vẻ gọi cô MẸ!
Thời gian từng chút trôi qua, chỉ tới đêm đã tối, cửa sắt lớn chung quy không có mở ra, ngay cả một sợi lông tơ của Tiểu Thư Tuyết cũng không nhìn thấy.
Lâm Tử Hàn vốn đang hoảng loạn, trong lòng càng thêm luống cuống, Lãnh Phong không chỉ có nhốt cô, còn sai người thu đi tất cả công cụ liên hệ thư từ qua lại ra ngoài.
Cô hiện tại ngay cả tư cách gọi điện thoại cho Lãnh Phong đều bị tước đoạt, đây chính là trừng phạt