XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

hữ Chiếu cố”.
“Đã hiểu” A Nghị gật đầu.
Lãnh Phong thở ra một hơi, ánh mắt lần thứ hai rơi vào trên người Lâm Tử Hàn trên bãi biển, do dự một chút sau đó nói: “Bối cảnh gia đình Lâm Tử Hàn, tư liệu trưởng thành, mau chóng chuẩn bị một phần kỹ càng đưa ra cho tôi”
Anh biết mình không nên làm như vậy, cũng vẫn không có bắt tay vào đi điều tra qua cô, nhưng là vì tự bảo vệ mình, anh không thể không làm như vậy.






Khả nghi (2)
A Nghị hơi sửng sốt, từ giữa kính chiếu hậu nhìn anh một cái, trước đây bản thân vẫn kiến nghị anh đi điều tra Lâm Tử Hàn, đều bị anh cự tuyệt, ngày hôm nay anh cuối cùng cũng thông suốt?
Lãnh Phong mở cửa xe, ôm Tiểu Thư Tuyết ngủ say đi đến phòng ngủ, Lâm Tử Hàn! Cô bây giờ là triệt để ỷ lại anh, chỉ lo chơi đùa, ngay cả con gái cũng không để ý!
“Chị, chị sao lại muốn lừa anh rể nhiều chuyện như vậy?” Lâm Tử Y nằm úp sấp ở trên giường, đánh giá bàn chân nho nhỏ của Lâm Tử Hàn đang lay động trước mắt mình.
Lâm Tử Hàn liếc mắt nhìn cô, tức giận nói: “Không phải đã nói với em rồi sao? Anh ấy không phải anh rể của em”
Lâm Tử Hàn mỉa mai liếc nhìn cô đang sống không bằng chết, kiểu như này, còn muốn liều mạng với người ta?! Quả nhiên là cách nghĩ rất Lâm Tử Y!
“Em không gây thêm phiền cho chị, chị đã rất vui mừng” Lâm Tử Hàn chui vào ổ chăn, không hề phản ứng cô.
“Này, chị ngủ ở giường em để làm chi?” Lâm Tử Y một tay lấy cái chén cốc lên người cô, lớn tiếng nói: “Anh Nghị nói, gian phòng này tạm thời thuộc về em”
“Chúng ta còn phân cái gì mà chị em chứ, cùng nhau ngủ đi” Lâm Tử Hàn hi hi cười nói, bởi vì anh Nghị không phân phòng cho cô, Lâm Tử Y, Lâm Thư Tuyết đều có, cô lại không có!
“Anh rể một người ở trên tầng hai lạnh lẽo, rất thương cảm nha” Lâm Tử Y cười gian kéo cô xuống giường, đẩy qua cửa.
“Anh ấy mới không cần thương xót…!” Lâm Tử Hàn bị cô một đường đẩy ra khỏi cửa phòng như thế, hổn hển kêu lên: “Này…! Lâm Tử Y! Em có thể thu hồi chuyện bà tám của em lại không?”
Đáp lại cô là một tiếng “Rầm” cửa bị đóng sầm, Lâm Tử Hàn ôm gối đầu thì như thế thương cảm, yên lặng đứng bên cửa gỗ khắc hoa.
Ngây người một lúc, thần trí Lâm Tử Hàn mới trở lại hiện thực tàn khốc không gì sánh được, bên cạnh phòng rất nhiều, nhưng mà không có một người có thể mở ra.
Cảnh này khiến cô phải hoài nghi Lãnh Phong rắp tâm, đang muốn mở miệng mắng, phía sau lại truyền tới một người giọng nói của phụ nữ: “Lâm tiểu thư, tiên sinh mời cô đến phòng ngủ của ngài”
Lâm Tử Hàn xoay người lại, nhìn nữ hàu biết rõ còn hỏi nói : “Đến phòng ngủ của anh ta làm gì?” Nữ hầu không hiểu mà lắc đầu: “Xin lỗi, tiên sinh cũng không nói gì”
Nghe thấy Lâm Tử Hàn “À” một tiếng, nữ hầu mới cúi đầu lui xuống.
Đáng ghét, người ta thật vất vả có thể lý trí một lúc, lại còn dám dùng đến chiêu này, Lâm Tử Hàn căm giận mắng trong lòng . Cô rất rõ ràng, chuyến đi này không những không thể phản kháng lại, còn bị anh ăn sạch sẽ!
Tuy là nghĩ như vậy, bước chân lại không tự chủ được đi lên tầng hai, cánh cửa phòng ngủ Lãnh Phong khép hờ, Lâm Tử Hàn dè dặt ghé vào khe cửa nhìn xung quanh .
“Rầm” một tiếng rung động, là tiếng động một vật nặng nện lên cửa gỗ, cửa gỗ lay động, vừa vặn chạm lên mũi một người.
“A!”, Lâm Tử Hàn sau khi thét chói tai một tiếng, lấy tay bưng mũi bị đụng đau, phẫn hận dùng chân đá văng cửa gỗ, nhìn thoáng qua quyển sách trên mặt đất, trừng mắt nhìn Lãnh Phong tựa ở đầu giường nhàn nhã xem tạp chí.
Nghiến răng nghiến lợi mắng: “Vương bát đản!”
Lãnh Phong ngay cả con mắt cũng không ngẩng lên một chút, tiếp tục lật tờ tạp chí kinh tế tài chính, thanh âm ôn hoà nói : “Nói cho anh biết, em chừng nào thì mới có thể bỏ thói quen lén lút này đi?” Nói xong câu đó, mới giương mắt không hài lòng liếc cô.
“Em vừa rồi không làm cái gì” Lâm Tử Hàn đứng cạnh cửalầm bầm.
“Tóm lại, loại thói quen này của em thật không tốt” Anh cũng không dám cam đoan ngày nào đó ngủ mơ mơ màng màng, khi nhìn thấy bóng người thì rút súng bắn chết cô.
“Em sửa là được thôi!” Sao lại hạ thủ đến cái mũi của người ta, thật là xấu!
Lãnh Phong thoả mãn cười nhẹ một tiếng, “Soạch” một tiếng khép tạp chí trong tay lại: “Không còn sớm, lại đây ngủ thôi”
Mời cô ngủ? Nghe khẩu khí sao lại giống như mời ăn cơm vậy? Thật là gã đàn ông không biết xấu hổ! Lâm Tử Hàn quẫn bách hi hi cười gượng hai tiếng nói: “Cám ơn ý tốt của anh, cũng là anh tự mình ngủ đi”
“Nếu như em không muốn ngủ, mời tự giác chút ra đứng ở sân thượng đi”. “Tạch” một tiếng, toàn bộ đèn đều tắt. Trong nháy mắt bóng tối bao phủ khắp ngõ ngách gian phòng






Khả nghi (3)
Đáng ghét! Lại có thể dùng chiêu này đối phó cô! Lâm Tử Hàn gắt gao bóp gối đầu ở trong lòng, nhịn xuống bất mãn dưới đáy lòng nói: “Em đến chỗ tiểu quỷ gây sự kia, nó một người không dám ngủ”
“Nó đã ngủ” Lãnh Phong không ngại phiền nói, vừa rồi anh đã đi xem qua con bé, còn phái người canh