Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2407 lượt.
thực sự không thể tàn nhẫn hạ quyết tâm làm những thứ gì với cô, chỉ giữ cô lại…
Nhưng mà, nhìn hồi lâu lại ngay cả nửa điểm thu hoạch cũng không có, bởi vì anh yêu cô, từ lâu đã vượt qua tất cả, thế cho nên trả giá bằng tính mạng của mình!
“Lâm Tử Hàn….” Anh nói nhỏ một tiếng, đưa tay “Tạch” một tiếng tắt máy chiếu phim đi, cả người thất vọng ngả ra sau, tựa ở trên ghế sofa.
Đối với chuyện Lâm Tử Hàn ăn cắp, xuất hiện sự khoan dung mà Lãnh Phong từ trước đến nay chưa hề có, điểm này anh là rất không tán thành, bởi vì thân phận Lãnh Phong quá đặc biệt, không suy nghĩ kỹ, thì rất có thể thêm cả tính mạng vào.
Tình yêu, là một thứ rất đáng sợ! Chôn vùi sinh mệnh trong tay một người phụ nữ, thật sự là quá không đáng.
Nếu Lãnh Phong bằng lòng tiếp tục bảo vệ tình yêu của mình, như vậy anh là thuộc hạ, đương nhiên cũng sẽ không có bất luận dị nghị gì, anh nên làm, là ở một bên yên lặng mà bảo vệ thủ lĩnh của mình!
~~~~~~~~~
Lãnh Phong đương nhiên biết làm như vậy là rất không lý trí, nhưng mà, muốn anh mất đi người phụ nữ phức tạp như Lâm Tử Hàn, anh lại càng không muốn. Không những là bởi vì cô là mẹ của Thư Tuyết, quan trọng hơn là anh yêu cô, nguyện ý đi hết cả đời này với cô!
Bất tri bất giác anh đã đi tới cửa phòng Lâm Tử Hàn, do dự gõ cửa phòng sau đó đẩy cửa đi vào. Trên ghế sofa, Lâm Tử Hàn đờ đẫn mà ngồi yên, thậm chí ngay cả có người vào cũng không phát hiện ra.
Trong lòng cô, Tiểu Thư Tuyết đã gối lên trong lòng cô ngủ.
“Vì sao không đặt con lên giường?” Lãnh Phong nhìn chằm chằm cô thản nhiên mở miệng.
Lâm Tử Hàn bị lời anh nói như thế, thân thể sững sờ một chút sau đó kinh hoảng trừng mắt nhìn anh, ôm Tiểu Thư Tuyết theo bản năng ý thức mà siết chặt.
Nhìn bộ dạng cô khẩn trương như vậy, Lãnh Phong thoáng hòa hoãn biểu tình trên mặt, cúi người xuống đưa tay ôm Tiểu Thư Tuyết.
“Anh muốn làm gì?” Thân thể Lâm Tử Hàn dựa ra sau, nỗ lực tránh thoát tay anh. Bởi vì sợ hãi làm con tỉnh, Lãnh Phong không dùng thói quen tác phong bá đạo cứng rắn đoạt lại, hạ giọng nói: “Nó ngủ như thế, rất dễ cảm lạnh”
Lâm Tử Hàn cuối cùng cũng buông tay, theo anh ôm con đi. Lãnh Phong ôm lấy Tiểu Thư Tuyết, người đã đi đến hướng giường lớn, nhẹ nhàng mà đặt con bé trên giường lớn, đắp chăn lại.
Lâm Tử Hàn trầm mặc nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của anh, phát giác anh thật là một người đàn ông ôn nhu cẩn thận tỉ mỉ, nuông chiều Tiểu Thư Tuyết, đã vượt quá người thường.
Một người đàn ông tốt như vậy, lại bị cô tự tay đánh mất, tuy rằng cô không muốn như thế…
Khi cảm thấy không có bất cứ vấn đề gì, Lãnh Phong mới quay người lại, ánh mắt rơi vào thân thể Lâm Tử Hàn vẫn dại ra như cũ, tiếp xúc tới ánh mắt hối hận của cô.
Cô đang hối hận? Hối hận cái gì? Hối hận ba năm trước đây gặp gỡ anh? Hối hận đã sinh con? Hay là… Nghĩ đến con, anh thật vất vả miễn cưỡng đè dụng tâm trong lòng, trong nháy mắt đã dịu xuống.
Cô một mình một người sinh con, nuôi con lớn, công trạng khổ lao phiền hà đều chiếm hết, anh nên cám ơn cô mới đúng, là anh nợ cô!
Lâm Tử Hàn nhìn Lãnh Phong đứng ở tại chỗ nhíu chặt mày, hoàn toàn đoán không ra anh muốn làm gì, mấy ngày nay, cô thực sự rất sợ hãi nhìn thấy anh!
Cô thoạt nhìn mệt mỏi quá, rất tiều tụy, Lâm Tử Hàn trước đây nghịch ngợm mơ hồ đã mất. Là cô tạm thời đang lẩn trốn? Hay là vĩnh viễn thay đổi? Anh hy vọng là người trước, bởi vì anh yêu, chính là Lâm Tử Hàn đơn thuần đến ngu xuẩn, ngây thơ đến ngu ngốc kia.
Lãnh Phong lãnh đạm tiến lên phía trước vài bước đứng lại trước mặt cô, cúi người xuống một tay ôm lấy ngang người cô, ôn nhu giống như thời khắc ôm lấy Tiểu Thư Tuyết vừa rồi.
Ở trong lòng Lâm Tử Hàn hô nhỏ một tiếng, kinh sợ quan sát anh nói: “Đây là một lần ôn nhu cuối cùng trước khi em chết sao?”
Ngôi sao thiên thần (1)
Bước chân trầm ổn của Lãnh Phong đã đi đến phòng ngủ, Lâm Tử Hàn ý thức được anh muốn làm cái gì, bất an mà giãy dụa thân thể trong lòng ngực anh. Lại thế nào cũng tránh không thoát ngực của anh, phải giả vờ tức giận đề cao âm lượng nói: “Lãnh Phong! Muốn giết muốn mắng cứ tự nhiên, muốn làm gì cũng được! Đừng nghĩ làm cái loại này chuyện với em! Anh nghe được không? Này… ! Anh nghe thấy rồi đó! Chiến sĩ có thể giết nhưng không thể bị làm nhục…!”
Giọng nói càng ngày càng yếu. Bởi vì cô thấy trên mặt Lãnh Phong xuất hiện sự không hài lòng. Bên tai có một người lớn giọng huyên náo, mặc dù là ai cũng đều chịu hết nổi!
“Tôi cho em một cơ hội sửa chữa, đoạn tuyệt quan hệ với Đỗ Vân Phi, chấm dứt việc lừa dối tôi.” Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp, Lâm Tử Hàn sững sờ, đảo mắt nghi mà quan sát cằm cương nghị của anh. Cô không nghe lầm chứ! Anh cho cô một cơ hội?
“Tại sao phải cho em cơ hội?” Anh không phải nói là muốn tiêu diệt của cô sao?
Lâm Tử Hàn không chần chờ, không do dự, trầm tĩnh gật đầu. Cô thực sự muốn biết, sớm đã muốn biết. “Anh đã đồng ý tha thứ cho em, cho em cơ hội, vì sao không th