Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2422 lượt.
ể để cho em biết về Ngôi sao thiên thần? Em thề, em đời này đều sẽ trung thành với anh”
“Trung thành với anh?” Lãnh Phong cười giễu cợt một tiếng, lời thề của cô, anh còn có thể tin tưởng sao?
Phản ứng của anh, khiến Lâm Tử Hàn cảm thấy tủi thân, anh chỉ là nể mặt Tiểu Thư Tuyết mới tha thứ cho cô. Cũng không có nghĩa là nhất định tin tưởng lời của cô, một lần nữa tiếp nhận cô!
Đúng rồi, cô cũng không phải không gả ra ngoài được, cô sao lại muốn anh tiếp nhận mình chứ? Sao lại muốn quan tâm ý nghĩ của anh như vậy! Ô…!
Tình yêu à tình yêu! Cô thật sự phiền muộn với mấy chữ này! Nhớ năm đó cô đi khỏi Tạ gia hào hiệp cỡ nào! Phất ống tay áo không mang theo đi một chút bụi bặm nào, chỉ mang đi một thân đầy vết thương, hiện tại sao lại trở nên yếu yếu đuối đuối, thê thê thảm thảm như vậy?!
Khi Lâm Tử Hàn đang lấy hết dũng khí, chuẩn bị mở rộng khí thế mạnh mẽ của một người thì Lãnh Phong mở lời trước cô một bước: “Được, anh cho em biết”
Hả? Lâm Tử Hàn sửng sốt, kinh ngạc quan sát anh, anh lại có thể đồng ý nói cho cô bí mật của Ngôi sao thiên thần?
“Ngôi sao thiên thần không có bất luận bí mật gì” Lãnh Phong nhìn liền hiểu suy nghĩ trong lòng cô, cười lạnh mở miệng: “Toàn bộ bí mật, chẳng qua là nói các nhân sĩ ngờ vực vô căn cứ mà thôi, Ngôi sao thiên thần chỉ là một viên kim cương hình quả lê 8 cara xuất hiện ở Châu Phi, loại kim cương này không phải không được bán, chẳng qua là tương đối khan hiếm mà thôi.”
“Vậy anh vì sao muốn tìm nó?” Lâm Tử Hàn lanh mồm lanh miệng hỏi thăm, nếu bình thường như vậy, vì sao không đi một viên khác.
“Bởi vì kim cương là hai mươi năm trước ở trong tay anh, cho nên anh phải tìm nó về” Lãnh Phong cắn răng nói, trong đầu một lần nữa quay về tình huống trước khi ông nội lâm chung. “Ông nội anh rất thích chu du thế giới đi tìm bảo tàng trong truyền thuyết, năm ấy anh mới chín tuổi, ông mang về một viên kim cương 8 cara từ Châu Phi . Sau khi về đến nhà liền không bước ra cửa phòng một bước, cũng không mở miệng nói chuyện, cả người đều trở nên hậm hực. Cuối cùng một năm sau hậm hực mà chết, ông nội trước khi lâm chung gọi anh vào trước giường, giao Ngôi sao thiên thần vào trong tay anh, căn dặn anh nhất định phải bảo quản cẩn thận, đặc biệt phải cẩn thận Lâm gia, chính là gã Lâm Trúc lần trước bắt em đi…”
“Phụt” một tiếng chợt vang, Lâm Tử Hàn mới vừa uống nước thì toàn bộ thưởng cho áo ngủ của Lãnh Phong. Kinh ngạc quan sát anh, Lâm Trúc?! Người cha ruột từ hai mươi năm trước đã chết, sau đó lại sống lại?
“Phản ứng của em vô cùng kịch liệt đó!” Lãnh Phong liếc cô, mỉa mai nói.
“Em đang suy nghĩ, hóa ra Lâm Trúc kia thật không phải là cái thứ tốt gì.” Lâm Tử Hàn tùy ý nói, nói đồng thời còn không quên dùng dư quang liếc trộm Lãnh Phong.
Tâm trạng kinh ngạc, Lâm gia các cô, sao lại có quan hệ với Ngôi sao thiên thần? Mà cô, cư nhiên một chút cũng không biết.
Trong lòng có nhiều hiếu kỳ hơn, cũng không có khả năng biểu hiện ra ngoài, cô nỗ lực mà nén nghi hoặc dưới đáy lòng xuống. Ngẩng đầu nhìn Lãnh Phong nói: “Sau đó thì sao?”
Ngôi sao thiên thần (2)
Lãnh Phong bỗng nhiên nhập vào chuyện cũ của hai mươi năm trước, căn bản không có hơi dư thừa đi phát giác sự quái dị của Lâm Tử Hàn, trên mặt có sự tức giận rõ rệt: “Sau đó mẹ anh bởi vì đánh bạc thua nhiều lắm, trộm kim cương trên người anh, mang ra chợ đêm bán. Bởi vậy khiến cho Lâm Trúc quan tâm, liền có một đoạn phân tranh về kim cương này”
“Lâm Trúc vì sao muốn cướp kim cương của anh? Ông ta không giống như người thiếu tiền?” Lâm Tử Hàn nhịn không được hỏi.
“Anh nhớ kỹ ông nội đã từng có chơi với một người bạn họ Lâm có cùng chí hướng, có lẽ có quan hệ bậc cha chú với ông ta, nhưng Lâm Trúc vì sao muốn kim cương anh cũng không rõ lắm.” Khi đó anh còn nhỏ, căn bản là cái gì cũng đều không hiểu, đối với ân ân oán oán của các trưởng bối anh cũng không chút nào biết chuyện.
Bởi vì Ngôi sao thiên thần từng tạo ra phong ba không nhỏ ở hắc đạo, cho nên, đến nay tìm nó trừ anh và Lâm Trúc ra, còn có khối người.
Chỉ là, cô đồng ý giúp Đỗ Vân Phi trộm đồ vật, vì sao không có hỗ trợ vạch trần thân phận của anh chứ? Lẽ nào cô trộm tư liệu thật là bị Đỗ Vân Phi lừa dối.
Dù cho chỉ là một phần tư liệu của Ngôi sao thiên thần, cô cũng không nên không phân biệt được, tốt xấu chẳng phân biệt được đi giúp anh ta chứ. Lẽ nào cô không biết anh và Đỗ Vân Phi là quan hệ chuột mèo.
Trong phòng nhất thời rơi vào trầm mặc, một lúc lâu sau, Lâm Tử Hàn mới khẽ hít một hơi, nghênh mặt cảm kích nhìn anh mà mở miệng: “Cám ơn anh nói cho em biết điều này” Tuy rằng đây không phải là kết quả cô hy vọng nghe được.
“Nếu như anh không nói cho em, ai lại biết em có thể bị lòng hiếu kỳ thúc đẩy lần thứ hai làm ra chuyện gì khác người hay không?” Lãnh Phong trêu chọc nói.
Lâm Tử Hàn bị anh nói móc như thế, trên mặt một lần nữa bị quẫn bách, lập tức vươn tay kéo bàn tay của anh, lo lắng nói: “Vì sao nhất định phải tìm Ngôi sao