Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342435
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2435 lượt.
giận không khỏi có điểm quá sớm, anh còn tưởng rằng là chính cô không chịu lấy anh? Lãnh Phong một tay ôm cô, một tay dắt Tiểu Thư Tuyết đi đến cửa chính.
Nên mang cô đi ra ngoài chơi một chút, mấy ngày nay nhất định khiến cô buồn bực muốn chết. Về phần chuyện kết hôn, anh cũng không phải đang nói đùa, kiếp này, Lâm Tử Hàn đều đã định trước là người của anh, sớm kết hôn hay muộn kết hôn đều như nhau.
Lâm Tử Hàn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh, đáy lòng bị lo lắng vui mừng nhập vào, anh mong muốn lấy cô? Là bởi vì Tiểu Thư Tuyết sao? Chỉ là chịu trách nhiệm với cô sao?
Gả cho Lãnh Phong, cô đương nhiên bằng lòng, chỉ là chỉ cần vừa nghĩ tới tình cảm, trong đầu liền hiện ra vẻ mặt nổi giận đùng đùng của Duẫn Ngọc Hân. Vẻ mặt khí phách mà tà ác của Lâm ca, còn có vẻ mặt Lãnh Phong biết cô chính là con gái của ông ta thì…
Nói chung, cô thực sự rất bất an, gả cho cháu trai của kẻ thù, là một việc bất hiếu cỡ nào đây! Hết lần này tới lần khác cô nhất định yêu anh, còn sinh con cho anh!
Tình cờ gặp gỡ
“Anh hiện tại cả ngày không ở công ty, có được không?” Trên xe, Lâm Tử Hàn hỏi Lãnh Phong đang chuyên tâm lái xe, trong trí nhớ của cô, mấy ngày này anh hình như đều chơi cùng Tiểu Thư Tuyết.
“Chuyện của công ty anh sẽ xử lý tốt, em không cần lo lắng” Lãnh Phong nhìn cô liếc mắt nói, Lâm Tử Hàn “Ờ” một tiếng sau đó gật đầu, ngẫm lại lúc trước khi cô ở công ty, anh hình như bình quân một tuần cũng đi làm có ba ngày. Thời gian đi làm ngắn, việc kinh doanh của công ty còn không làm lỡ, không có người nào làm tổng tài lại thanh thản như anh!
“Muốn đi nơi nào chơi?” Lãnh Phong thoáng chậm lại tốc độ xe hỏi, phía trước chính là đường giao lộ.
“Con muốn đi công viên nhi đồng!” Tiểu Thư Tuyết lớn tiếng nói.
Nói đồng thời nhìn phía Tiểu Thư Tuyết, chỉ thấy con bé đứng ở trước cửa sổ hạ tay nhỏ bé nắm ống quần của một nữ thanh niên lắc lắc. Dùng giọng nói ngọt chết người của mình nói: “Chị ơi, giúp em mua ba phiếu phiếu!” [Vé đó các bạn, Yu để thế này cho ngây thơ nhé ^^'>
Nữ thanh niên đầu tiên là sửng sốt, lập tức vui vẻ một tay ôm lấy con bé, nói với nam thanh niên bên cạnh nói: “Đứa trẻ thật đáng yêu”
“Tiểu Thư Tuyết?!” Đỗ Vân Phi kinh ngạc trừng mắt nhìn Tiểu Thư Tuyết trong lòng đồng sự, kinh hô một tiếng, con bé tại sao lại ở chỗ này? Vô ý thức nhìn bốn phía xung quanh. Phương thức chen ngang của Lâm Tử Hàn anh ta quá hiểu rõ, lúc này cô nhất định đang ẩn ở ngay gần đây!
“Chú Đỗ!” Mặt Tiểu Thư Tuyết giãn ra thoải mái mà cười tươi, nhoài về phía trong lòng anh ta. Lãnh Phong không cho phép nó gọi người khác là ba ba, nó nhớ kỹ mà.
Một tiếng xưng hô của con bé, lại khiến trái tim Đỗ Vân Phi bị thương thêm một lần, anh ta thích nghe con bé gọi mình là ba ba, cảm giác như vậy rất thân thiết, nghe rất vui mừng.
“Hai người biết nhau sao?” Nữ thanh niên đã mua vé xong không giải thích được mà quan sát hai người.
Hai tròng mắt Đỗ Vân Phi tối sầm xuống, không để ý đến nữ thanh niên kia, có chút thương cảm hỏi Tiểu Thư Tuyết trong lòng: “Mẹ đâu? Mẹ ở chỗ nào?”
Lãnh Phong một mực lo lắng cho Tiểu Thư Tuyết bởi vì Đỗ Vân Phi xuất hiện, hai tròng mắt híp lại, trên mặt nổi lên rõ ràng một chút lạnh lùng khốc liệt. Phút chốc cũng không chần chờ mở cửa xe, cất bước lớn đi đến phía Tiểu Thư Tuyết.
“Phong ca…!” Lâm Tử Hàn kinh hãi, rất nhanh đi theo, kéo góc áo anh lo lắng nói: “Phong ca, anh ở chỗ này chờ em, em đi ôm Thư Tuyết về”
“Vì sao?” Lãnh Phong hơi quay đầu lại, dùng dư quang khóe mắt nhìn cô.
“Bởi vì…” Lâm Tử Hàn nhất thời nghẹn lời, bởi vì cô không muốn hai người bọn họ xung đột, đánh nhau trước mặt công chúng, cũng sẽ không tốt!
Lo lắng của cô chỉ do dư thừa, Lãnh Phong không phải người nông cạn như thế, Đỗ Vân Phi cũng không là người không có định lực như vậy, huống hồ, anh ta còn có nhiệm vụ trong người.
Đỗ Vân Phi và nữ thanh niên mặc thường phục được cục cảnh sát phái đi điều tra sự tình, nếu không, anh ta mới sẽ không buồn chán chạy đến chỗ này chịu khổ!
Lâm Tử Hàn thấy bước chân của Lãnh Phong không dừng lại, khẽ cắn môi, chặn ở trước mặt anh vọt tới trước mặt Đỗ Vân Phi, một tay đoạt lại Tiểu Thư Tuyết, với tốc độ nhanh nhất cúi mình chào: “Vân Phi, cám ơn anh, em vội, sau này nói chuyện nhé!”
Không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Đỗ Vân Phi, ôm Tiểu Thư Tuyết chạy đến bên Lãnh Phong.
“Tử Hàn!” Đỗ Vân Phi cấp thiết gọi một tiếng, bước nhanh tiến lên, bàn tay lớn với lên cánh tay Lâm Tử Hàn. Khi mới vừa đụng tới góc áo của cô, một trận đau đớn từ cổ tay truyền đến, anh ta sửng sốt. Ngưng thần liền thấy vẻ mặt lạnh lùng của Lãnh Phong, đang lạnh lùng mà nhìn mình chằm chằm.
Đỗ Vân Phi sau khi tốt nghiệp học viện cảnh sát làm cảnh sát sáu năm, bản lĩnh hiển nhiên sẽ không kém đến nỗi bị anh nắm chặt thì run run. Anh ta ra sức di động cánh tay, nỗ lực cứu tay của mình từ trong tay Lãnh Phong, đáng tiếc, mặc cho anh ta xuất lực thế nào, Lãnh Phong vẫn là một bộ dạng