The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.

t nói, bắt đầu đi nhặt đạo cụ bị mình ném lung tung.
Lãnh Phong phủi tuyết rơi trên mặt, nghiến răng hướng bóng dáng đi xa kia hô: “Lâm Tử Hàn! Có bản lĩnh em đừng chạy!” Nếu như không phải phải bận tâm “Loài bò sát” bên người này, anh đã sớm đuổi theo hung hăng khiến cô dừng lại!
“Ba ba…” Bên trong cái mũ đỏ thẫm, một đôi mắt thật to tràn đầy trông mong! Muốn cùng Lâm Tử Hàn trượt nhanh như vậy? Lãnh Phong khó xử mà quan sát con bé, thật sự rất khó khăn!
Vì có thể đuổi kịp Lâm Tử Hàn, anh phải bỏ ra một tay ôm con bé, đi vòng quanh xuống dưới chân núi.
“Con muốn chính mình trượt”
“Ba ba sau này sẽ dạy con, có được không?”
“Ưm…” Miễn cưỡng đồng ý.
Lâm Tử Hàn quay đầu lại nhìn liếc mắt Lãnh Phong đang đuổi đến, bị anh hù dọa cho sợ, đồng thời ngã xuống, không thể đùa giỡn như vậy, tuy rằng ăn mặc dày, nhưng là vẫn còn rất nguy hiểm.
“Phong ca, em không chạy là được, anh mau thả con bé xuống” Cô vội vàng ngăn anh lại. Lãnh Phong hợp thời mà ngừng lại, nhìn cô: “Em yên tâm, anh không giống em không đầu óc như vậy”
“Sao lại vũ nhục người ta chứ” Lâm Tử Y bất mãn nói thầm, sợ anh trả thù, vội giả vờ khó chịu nói: “Ở đây lạnh quá, tuyết rơi ở trên người nhất định rất khó chịu…”
“Hóa ra em còn biết khó chịu đấy” Lãnh Phong cắt ngang cô, đã thấy mũi cô bị đông lạnh đến đỏ bừng, đương nhiên không đành lòng lại cầm tuyết rơi ném lên mặt cô.
Anh đem Tiểu Thư Tuyết đặt ở trên mặt tuyết, rất kiên nhẫn dạy nó trượt tuyết. Dần dần, hai tay “Loài bò sát” kia bắt đầu có dũng khí tách khỏi mặt đất, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến phiếm hồng hiện ra dáng tươi cười sáng lạn.
Mà trên mặt Lãnh Phong, là nụ cười thoả mãn, càng không ngừng gật đầu tán thưởng.
Lâm Tử Hàn đứng ở một bên nhìn, hồi tưởng lại hơn mười năm trước, Tạ Vân Triết cũng là bắt tay dạy cô trượt tuyết như thế, trên mặt có dáng tươi cười giống như anh, mỗi một lần thành công, Tạ Vân Triết đều sẽ gật đầu, sau đó lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Cô hầu như đều sắp quên một đoạn chuyện cũ này, từ sau khi biết Lãnh Phong, ngay cả Tạ Vân Triết đều rất ít khi nhớ tới!
Trên lông mi đen láy của Lãnh Phong dính mấy bông tuyết rơi xuống, Lâm Tử Hàn nhịn không được gỡ bao tay ra, dùng ngón tay phủi đi tuyết rơi trên mi anh.
Lãnh Phong chuyên tâm dạy Tiểu Thư Tuyết trượt tuyết cũng không có phát hiện dị thường của cô, vẫn đang thật sự chỉ dạy.
Khi đi ra khỏi khu trượt tuyết, mặt trời chiều ngả về tây, Lâm Tử Hàn bỏ đi quần áo trượt tuyết xoa xoa hai tay bị tê lạnh đến thê thảm. Đều là bởi vì Lâm Thư Tuyết chết cũng không chịu đi, hại cô ở bên trong đã trúng lạnh lâu như vậy!
Đang giận dữ, một cảm giác ấm áp từ trong tay truyền đến, cô sững sờ, hóa ra là Lãnh Phong đang dùng bàn tay ấm áp của anh phủ lên bàn tay nhỏ bé của mình.
Cô cảm kích mà nhìn anh, cười tươi: “Em tưởng rằng anh máu lạnh, nghĩ không ra tay anh lại ấm áp như vậy”
“Đối với em, anh sao lại thành người máu lạnh chứ?” Lãnh Phong khẽ cười một tiếng, nhẹ nhàng mà xoa mười ngón tay của cô, dẫn hai người đi ra ngoài.
Ngày này đi chơi ở thế giới vui vẻ xem như là kết thúc, ngồi trên xe, Lâm Tử Hàn có chút lo lắng mà hỏi thăm: “Phong ca, lúc này trở về, anh chuẩn bị lại nhốt em vài ngày?”
Lãnh Phong liếc biểu tình sợ sệt của cô, cười nói: “Việc này phải xem biểu hiện của em, anh sẽ định đoạt sau!”
Đổ mồ hôi.. Muốn làm sao mới tính là biểu hiện tốt, cũng phải có một tiêu chuẩn cho cô chứ! Cô chiếu theo mà làm tuyệt không phạm sai lầm là được! Nhìn dáng vẻ của anh, một điểm cũng không nghiêm túc, thật không biết anh rốt cuộc suy nghĩ cái gì!






Lâm Tử Y
Trong biệt thự cạnh biển, Lâm Tử Y thở phì phì trừng mắt nhìn hai gã đàn ông giống cái đuôi đi theo sau mình, rốt cục không thể nhịn được nữa kêu lên: “Tôi nói này các thân ái, các anh có phiền hay không?”
“Không phiền” Hai gã đàn ông trăm miệng một lời lắc đầu.
“Nhưng mà tôi phiền!” Lâm Tử Y chán nản nói, ngay cả đi vệ sinh cũng có người canh giữ ở ngoài cửa, cho dù cô là đạo tặc bậc cao gì đó, cũng không cần thiết phải đề phòng như vậy chứ? Nói nữa, cô chẳng qua là lẻn đến đây, tìm nhà chị gái thất lạc nhiều năm của mình tâm sự cả ngày mà thôi!
“Rất xin lỗi, Lâm tiểu thư, đây là Nghị ca phân phó” Một gã đàn ông bày ra một bộ dáng xin lỗi nói, phụ nữ khó dây vào, anh ta vẫn là chớ nên chọc vào!
“Bởi vì cô so với Lâm Thư Tuyết càng cần người chiếu cố hơn” A nghị cười lạnh nói, vẫy tay với hai người bên cạnh, phân phó: “Thay tôi cố gắng chiếu cố Lâm tiểu thư, tôi có việc đi trước” Nói xong xoay người đi đến hậu viện.
“Anh!” Lâm Tử Y gắt gao trừng mắt nhìn bóng dáng anh, tức giận đến hai tay bắt đầu giật giật tóc mình, dư quang khóe mắt liếc đến nam nữ hầu muốn cười lại không dám cười bên cạnh. Còn không kịp e lệ, nhanh chóng vọt đi lên, ôm thắt lưng A Nghị, dán thân hình mềm mại của mình lên trên người anh.
A Nghị đột nhiên sửng sốt, cả người giống như bị điện giật run rẩy một cái, cảm giác xa lạ tới cực điểm tràn mỗ