pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Tác giả: Thiên Cầm

Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2429 lượt.

i một góc đầy thân thể, kỳ dị đánh sâu vào trái tim anh.
“Ô… Anh sao lại có thể đối xử với em như vậy! Đêm đó ở trên giường anh rõ ràng nói rất yêu em, ô…” Lâm Tử Y nghiêng đầu, nhìn gương mặt đẹp trai của anh, một bên quỷ quái kêu một bên dùng ngón trỏ liếm nước bọt dính lên khóe mắt, trình diễn một đoạn tình cảm gian khổ này rất sống động.
A Nghị kinh hãi, căn bản không dự đoán được cô sẽ làm đến như vậy, anh luôn luôn bình tĩnh lại có thể có chút chân tay luống cuống. Hổn hển kéo hai tay cô ra khỏi mình nói: “Lâm Tử Y! Cô điên rồi sao?”
“A… Đau quá” Cổ tay cô đau quá! “Ấn nhẹ! Anh ấn nhẹ thôi!” Lâm Tử Y oa oa kêu to: “Lãnh Nghị! Nam tử hán đại trượng phu, dám làm không dám nhận…… Ai ui… Đau”
“Cô nếu không câm miệng, tôi bóp nát cô!” A Nghị tức giận uy hiếp, cái gì mà chuyện buổi tối ngày đó?! Lại còn nói dễ dàng như vậy, Lâm Tử Y! Cho dù cô muốn diễn trò cũng phải để ý một chút đến thanh danh của mình chứ?
“Em không bao giờ đem chuyện này nói ra nữa… Ô…” Lâm Tử Y chịu đựng cổ tay đau đớn, nghĩ rằng cho dù chết cũng phải tha anh xuống nước, ai bảo anh dám bắt nạt mình!
Vừa xuống xe liền nhìn đến hình ảnh dây dưa không rõ này, Lãnh Phong và Lâm Tử Hàn nhìn nhau, đẩy cửa xuống xe. Lâm Tử Y vừa thấy hai người, liền lớn tiếng ồn ào: “Chị! Anh rể! Anh Nghị anh ấy bắt nạt em!”
“A Nghị, anh không có chuyện gì sao lại chọc đến nó?” Lâm Tử Hàn cũng không lấy chuyện Lâm Tử Y kêu la làm hồi sự, cười với A Nghị nói, cá tính của em gái mình, cô hiểu rất rõ, ai dám bắt nạt nó chứ?
“Tôi không có chọc cô ta” A nghị bỏ tay Tử Y ra, khinh thường liếc cô một cái nói.
Lâm Tử Y xoa cổ tay bị nắm đau, căm giận mở miệng: “Đúng, anh ta không chọc em, anh ta chính là uy hiếp em không cho phép em nói chuyện buổi tối ngày đó ra”
Lâm Tử Hàn sửng sốt, buột miệng nói: “Chuyện buổi tối ngày đó? Chuyện gì?”
Lãnh Phong quét mắt nhìn vẻ mặt tủi thân và vẻ mặt tức giận của A Nghị, cúi đầu cười, ở bên tai Lâm Tử Hàn nói: “Còn có thể có chuyện gì? Đương nhiên là chuyện tốt” Nói xong ôm Lâm Tử Hàn đang có vẻ mặt kinh ngạc đi vào trong phòng.
“Nhưng…” Lâm Tử Hàn liên tiếp quay đầu nhìn vẻ mặt tủi thân của Lâm Tử Y, cô muốn nói là, Lâm Tử Y sao lại có thể hồ đồ như vậy, A Nghị kia sao có thể hồ đồ như vậy…
“Chị, hai người đi thong thả nhá” Phía sau, Lâm Tử Y nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn ra cười tủm tỉm vẫy tay với bóng dáng hai người, chỉ tới khi hai người trở lại trên lầu, mới cười hắc hắc nói với A Nghị: “Anh Nghị, hiện tại toàn thế giới đều biết tôi là người của anh, anh chỉ được để ý chiếu cố tôi thôi”
“Cô điên rồi!” A Nghị cắn răng bức ra từ này, gân xanh trên trán bởi vì tức giận mà lộ ra ngoài!






Ghen
Lâm Tử Hàn đang ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên cảm giác bị một đôi cánh tay dài mang theo sự ấm áp tiến vào trong ngực, hơi mở mắt, giữa màn đêm nhìn lại con ngươi đen của Lãnh Phong.
Cô nhất thời tỉnh táo không ít, kinh ngạc nói: “Khuya khoắt, anh chạy vào trong phòng em làm cái gì?”
Lãnh Phong cúi đầu hôn mặt cô, lại cười nói: “Bây giờ mới mười giờ, tính gì là khuya khoắt?”
“Mới mười giờ?” Lâm Tử Hàn dùng sức mà dụi dụi hai mắt, cô sao lại cảm giác mình hình như ngủ thật lâu chứ? Ngày hôm nay thật sự là chơi quá mệt mỏi, trở về phòng tắm xong, trò chuyện với Lâm Tử Y thì ngủ.
“Có vấn đề gì sao?” Lãnh Phong cười tà dừng ở khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cởi quần áo của vợ mình, còn cần phải được ai đồng ý?
“Người ta sẽ xấu hổ thôi!” Giọng nói rất không có sức lực, loại chuyện này cô đã đã làm nhiều lắm, lúc này còn nói xấu hổ, ngay cả chính cô đều cảm thấy xấu hổ!
Quả nhiên, tiếng cười trêu chọc của Lãnh Phong càng ngày càng nhiều, dừng bên tai thật lâu bồi hồi không đi. “Lâm Tử Hàn, em thật đúng là hoa quý thiếu nữ sao?” Bởi vì sợ cô lạnh, khi đang nói chuyện kéo chăn ở một bên phủ lên trên người hai người.
“Người ta là trực tiếp từ hoa quý thiếu nữ thăng chức làm hoa quý thiếu phụ thôi” Lâm Tử Hàn bất mãn mà phản bác, nói chung là loài hoa quý nhất là được rồi.
Lãnh Phong cười xoa xoa chóp mũi cô, ôn nhu nói: “Hoa quý thiếu phụ thân ái của anh, đời này em đều là người của anh, không cần phải giả bộ ngây thơ, bởi vì không ai được nhìn”
“Người ta…”
“Ngoan, không nên nói “người ta” nữa” Lãnh Phong khàn khàn dỗ dành, dùng môi ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn nói bất tận của cô, hôn thật sâu.
Sắc quỷ! Vô lại! Dưới đáy lòng Lâm Tử Hàn hung hăng mắng, hai tay lại không tự chủ được mà vòng qua cổ anh, nghênh tiếp thâm tình vô hạn của anh.
Cảnh xuân tràn ngập phòng, đan xen giữa màn đêm đen kịt, bao phủ cả gian phòng rộng lớn.
~~~~~~~~~~~
Sáng sớm, Lâm Tử Hàn liền bị một trận tiếng đập cửa “Cộc cộc” đánh thức, gian nan mở hai mắt, giật giật thân thể, phát hiện căn bản nhúc nhích không được.
Lúc này mới phát hiện bên eo đang bị một cánh tay dài sít sao vòng qua, hừ! Cô giải thích được tối hôm qua sao lại mơ bị quỷ đặt ở dưới thân cường bạo chứ, hóa ra là con sắc quỷ này đè nặng.
Đang muốn đẩy