Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.
rơi chướng ngại vật trên người, tiếng đập cửa càng lớn, sau đó là một tiếng nữ âm rất thấp rất thấp: “Tiểu tổ tông ngoan, không thể ầm ĩ ba mẹ ngủ nha”
“Người ta muốn cùng nhau chơi đùa với ba mẹ thôi” Là giọng nói không ngoan của Tiểu Thư Tuyết.
Thật là một tiểu tử đáng ghét! Lâm Tử Hàn đang muốn đứng dậy, trên lưng lại bị kiềm chế chặt hơn, giọng nói của mơ mơ màng màng Lãnh Phong vang lên bên tai: “Không cần để ý đến nó, chúng ta tiếp tục ngủ”
Lâm Tử Hàn cúi đầu nhìn thoáng qua thân thể trần như nhộng của hai người, khuôn mặt nhỏ nhắn trong nháy mắt hồng đến tận tai, trời ạ! Ban ngày ban mặt lõa thể trước mặt quỷ đói, sao cô có thể ngủ được!
Lại nhìn liếc mắt hai tròng mắt đóng chặt của Lãnh Phong, anh tựa hồ hoàn toàn không để chuyện gièm pha ở trong lòng, ngủ đến thoải mái! Thật là một tên không biết cảm thấy thẹn!
Lâm Tử Hàn trở tay kéo chăn qua, che kín thân thể xích lõa của mình, ngoài cửa tiểu quỷ đáng ghét đã bị đem đi, mà cô lại ngay cả nửa điểm buồn ngủ cũng không có.
Buồn chán hết sức, cô nghiêng người tỉ mỉ quan sát vẻ mặt Lãnh Phong khi ngủ, lần đầu tiên dưới tình huống anh ngủ say lại ngang nhiên mà quan sát anh như thế, trong lòng như bị tam nguyệt xuân phong phất qua, ấm áp dào dạt.
Đưa tay, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt lông mày anh, sau đó đột nhiên nghĩ đến cái gì, hơi khởi động thân thể, ghé vào trên người anh nhìn phía vai anh, vết súng do cứu cô mà lưu lại còn ở đó, có lẽ là đời này cũng không cách nào biến mất khỏi trên người anh.
Đây là dấu vết cô lưu cho anh! Lâm Tử Hàn áy náy cúi người xuống, dịu dàng mà hôn xuống vết sẹo như đồng xu.
Thế giới hai người (1)
Lãnh Phong bị cô giày vò qua giày vò lại như thế, sớm đã tỉnh lại, chỉ là không vạch trần cô mà thôi, tiếp tục giả ngủ!
Sau một hồi, Lâm Tử Hàn thực sự buồn chán đến cực độ, nhìn liếc mắt Lãnh Phong hoàn toàn không có ý muốn rời giường, lại lần nữa bò lên người anh, anh dùng lực mạnh cắn đầu vai anh một cái.
Lãnh Phong không nghĩ tới cô sẽ dùng đến chiêu này, kêu lên một tiếng đau đớn, chán nản mà xoay người đặt cô ở dưới thân, cả giận nói: “Em cầm tinh con chó sao?”
“Em…” Lâm Tử Hàn bị anh dọa cho càng hoảng sợ, huy động chân tay giãy dụa, nhìn hai hàng dấu răng phấn hồng trước mắt kia, đột nhiên cảm thấy rất có cảm giác thành tựu, vui cười nói: “Em đang vẽ hoa mai”
“Phong ca, anh thực sự chỉ là đơn giản cùng em đi dạo phố như vậy sao?” Trên xe, Lâm Tử Hàn dè dặt nhìn Lãnh Phong ở chỗ ngồi lái xe hỏi. Ngày hôm nay biểu hiện của anh thực sự quá làm cho cô bất ngờ, con người làm sao có thể trong một đêm tu thân dưỡng tính chứ!
Lãnh Phong nhanh chóng liếc cô một cái, cười nhạo nói: “Em cho rằng anh sẽ có ý đồ gì?”
“Em… Không phải ý này” Lâm Tử Hàn ha ha cười lên, lập tức nói: “Em chỉ là có chút không thể tin được, anh lại có thể có thời gian rảnh đi cùng em”
“Hóa ra trong lòng em, trong mắt em, anh là người bạc tình như vậy” Lãnh Phong nhìn phía ánh mắt của cô mang theo một chút áy náy, anh vẫn đều rất muốn biết vị trí của mình trong cảm nhận của cô, xem ra, tuyệt đối sẽ không là lý tưởng.
“Không quan hệ, bạc tình dù sao so với lạm tình tốt hơn, em miễn cưỡng có thể tiếp thu” Được rồi, anh lạm tình hay không cô làm sao biết! Trên thế giới mỹ nữ rất nhiều, ai biết anh có cùng một đường với ai hay không!
Loại chuyện này cô lại không có khả năng tự mình hỏi anh, bởi vì toàn bộ đàn ông trên thế giới đều sẽ trả lời: Đương nhiên không có! Cho nên, cô cũng không cần phải hỏi lại.
Xe dừng ở trước sân rộng của một tòa nhà mua sắm xa hoa ở khu phố sầm uất, Lâm Tử Hàn đánh giá sân rộng rãi của khu bách hóa được trang bị siêu cấp xa hoa, đôi mi thanh tú nhẹ nhíu lại, chậm chạp không xuống xe.
“Làm sao vậy?” Lãnh Phong thay cô tháo dây an toàn, không giải thích được nhìn cô.
“Tới nơi này làm cái gì?” Lâm Tử Hàn nhìn anh hỏi.
“Không phải em nói đã lâu không mua sắm sao?” Vừa rồi anh hỏi cô muốn đi nơi nào, chính cô nói, không thể nhanh như vậy đã quên chứ?
“Nơi này thứ gì cũng đều đắt tiền muốn chết, chúng ta hay là đổi lại chỗ khác đi” Nơi này cô đã có ba năm không đặt chân qua, nhưng cô vẫn đang có thể rõ ràng mà nhớ kỹ các thứ bên trong đều là giá trên trời, nhân viên phục vụ trong đó đều là nham hiểm, không có chút tài năng, tốt nhất không nên vào chịu nhục!
“Đều là đồ đẳng cấp quốc tế, đắt một chút là bình thường” Lãnh Phong không đồng ý đẩy cửa xuống xe, cho tới bây giờ anh đối với tiền tài không có khái niệm cũng sẽ không đi quan tâm đến giá cả vật phẩm, miễn là là cần, đắt hơn cũng không có ý nghĩa.
Anh đỗ xe sang bên cạnh, mở cửa xe cười tà với Lâm Tử Hàn đang mè nheo không muốn xuống xe nói: “Em là đang đợi anh ôm xuống xe sao?”
“Không dám!” Trong nháy mắt Lâm Tử Hàn nhảy ra từ trong xe, cô rất rõ ràng không có chuyện gì là Lãnh Phong không dám làm, cho nên, cô cảm thấy bản thân vẫn chớ chọc anh thì tốt hơn.
Lãnh Phong cười nhẹ một tiếng, ôm vai cô đi vào khu mua sắm, tiền sảnh