Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2430 lượt.
ng đau lòng giữ chặt cái tát thứ ba của cô ấy.
“Tầng ba mươi…!” Lâm Tử Hàn oa oa kêu lên, cô lại có thể nhảy xuống từ tầng ba mươi! Cô rốt cuộc là đã chết hay là sống đây?
“Tầng ba mươi mà thôi! Chị còn kêu nữa em gọi người cho chị lên tầng bốn mươi!” Không cho đánh, Lâm Tử Y che hai tai rống lớn lên, một chiêu này quả nhiên linh nghiệm, tiếng nói vút cao của Lâm Tử Hàn phút chốc dừng lại, nghĩ mà sợ mà rụt rụt cổ.
Lãnh Phong ôm Lâm Tử Hàn bị giày vò đến không có hình dạng gì tiến vào trong lòng, ngón tay thon dài vuốt sợi tóc cô, ôn nhu trấn an nói: “Không có việc gì, sau này không bao giờ để em nhảy từ tầng ba mươi nữa”
“Em muốn nhảy” Lâm Tử Y cười tủm tỉm thốt ra, quơ cánh tay A Nghị năn nỉ nói: “Anh Nghị, lúc nào mang em đi nhảy một lần có được không?”
A Nghị xem thường liếc cô một cái, lười nói với người điên này.
“Lâm Tử Y! Em sao lại không có một chút lòng đồng tình!” Lâm Tử Hàn ghé vào trong lòng Lãnh Phong, bất mãn mắng, cô đã như vậy, cô ấy lại còn cười được.
“Chị, có người đồng tình chị là được rồi” Lâm Tử Y mờ ám liếc mắt nhìn Lãnh Phong, cười hì hì nói.
Xe trở lại biệt thự cạnh biển, Lãnh Phong ôm lấy ngang người Lâm Tử Hàn đi đến phòng tắm, không có ý muốn anh hầu hạ, Lâm Tử Hàn đẩy anh rời khỏi phòng tắm tự mình đi tắm rửa.
Nhớ tới cảnh ngộ ngày hôm nay, cô bây giờ còn có chút sợ hãi, chỉ kém một chút, Lãnh Phong mất mạng. Cô đến nay vẫn cho rằng là Lâm ca phái người truy sát Lãnh Phong, gã đàn ông kia không dám giết cô, nhất định là Lâm ca đã phân phó.
Chân cô tuy rằng không bị trật khớp, nhưng vẫn còn rất đau, vết thương bị trầy da bởi vì ngâm trong nước, đau đến đôi mi thanh tú của cô nhíu chặt lại.
Bất đắc dĩ
Khi cô phủ thêm áo ngủ tập tễnh đi ra khỏi phòng tắm, Lãnh Phong đã tắm và thay áo ngủ xong chờ ở bên ngoài, thấy cô đi ra, tiến lên ôm cô đặt ở mép giường.
“Chân rất đau có đúng không?” Lãnh Phong quỳ gối cạnh chân cô, nâng chân bị thương của cô lên chuẩn bị bôi thuốc cho cô.
Lâm Tử Hàn giận dỗi rút chân ngọc về, quay mặt sang chỗ khác nói: “Không cần anh giả có lòng tốt với em!”
Lãnh Phong sửng sốt, trừng mắt nhìn hai tay trống rỗng, khẽ thở ra một hơi áy náy nói: “Tử Hàn, xin lỗi, ngày hôm nay khiến em sợ hãi.”
~~~~~~~~
Mới vừa về đến nhà, Đỗ Vân Phi liền tức giận xé mặt nạ trên mặt, kể cả chìa khóa xe cũng vứt trên mặt bàn thủy tinh.
Rót cho mình ly rượu whisky sau đó nằm lên sofa, ngửa đầu một ngụm uống cạn!
Hơi giơ tay phải lên, sững sờ nhìn chằm chằm nó, vừa rồi, hắn thiếu chút nữa dùng cánh tay kia nổ súng bắn chết Lâm Tử Hàn, hắn lại có thể thực sự hạ thủ được?! Đây chính là người phụ nữ hắn yêu nhất mà!
Hắn sao có thể bởi vì cô si tình với Lãnh Phong mà nổi lên sát tâm với cô? Nếu như cô chết, hắn cố sống cố chết như thế giết Lãnh Phong lại có ý nghĩa gì?
“Tử Hàn…” Hắn ôm đầu thống khổ khẽ lẩm bẩm, hắn không phải có ý muốn giết cô! Hắn thầm nghĩ đoạt lại cô từ trong tay Lãnh Phong, sau đó yêu cô!
“Vân Phi!” Gõ cửa đã lâu cũng không được đáp lại, Tô Lâm Lâm không thể làm gì khác hơn là tự mình đẩy cửa đi vào, nhìn hắn có bộ dạng đau đớn không chịu được, lo lắng đến gần.
Đỗ Vân Phi nghe được tiếng của cô, thoáng thu thập tâm tình hỗn độn, ngẩng đầu lộ ra một chút cười nhạt với cô, chỉ chỉ sô pha bên cạnh: “Ngồi đi”
Tô Lâm Lâm cũng không ngồi xuống, quan sát vết máu trên cổ hắn, thân thiết nói: “Vân Phi, anh bị thương, tại sao có thể như vậy?”
Khi cô nhắc tới, Đỗ Vân Phi mới cảm giác trên cổ có một trận đau nóng bỏng, thủ pháp của Lãnh Phong thực sự quá chuẩn xác, dưới tình huống đó lại còn có thể nắm chặt được độ mạnh yếu cùng độ chuẩn xác.
Bởi vì Lãnh Phong không có ý giết hắn, cho nên mới lưu lại một vết tích trừng phạt như thế, bằng không, dưới tình huống hắn điên cuồng đến không hiểu phải tránh né, có thể dư thừa mà trúng mục tiêu là cổ họng hắn.
“Khi làm nhiệm vụ không cẩn thận bị thương” Đỗ Vân Phi nói ngắn gọn.
“Lần sau cẩn thận một chút!” Tô Lâm Lâm ôn nhu nhắc nhở, đứng dậy tìm ra hòm thuốc trong tủ treo quần áo, yên lặng mà thay hắn tẩy trừ vết thương.
Đỗ Vân Phi tùy ý cho tay ngọc của cô nhẹ nhàng chạm vào cổ mình, không có mở miệng nói, Tô Lâm Lâm hiểu rõ cá tính hắn, biết khi hắn đang buồn bực chán ghét có người làm ồn ào đến hắn, cũng chỉ làm không mở miệng.
Chân tình
Sau một lúc lâu trầm mặc, Đỗ Vân Phi đột nhiên hỏi: “Văn Khiết có nhà không?”
Tô Lâm Lâm sửng sốt, nghi hoặc mà hỏi thăm: “Anh tìm Văn Khiết làm cái gì?”
Đỗ Vân Phi không nói, xác thực không biết nên trả lời cô như thế nào, hắn chỉ là muốn biết tin tức của Lâm Tử Hàn từ trong miệng Vương Văn Khiết, nhảy xuống từ trên tầng cao như vậy, không biết cô có bị thương không? Sợ không?
Không chiếm được câu trả lời của hắn, Tô Lâm Lâm ngắn gọn nhắn tin cho Vương Văn Khiết, tiếp tục giúp đỡ hắn xử lý vết thương.
Tô Lâm Lâm có chút giận dỗi mà mở miệng: “Vân