Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/706 lượt.
ng.“Phàm Phàm ~ anh là Lỗi Lỗi của em nà ~” Lâm Lỗi vô liêm sỉ đứng ngoài cửa phòng rêu rao.
Tần Vịnh nghe hắn xưng hô Lỗi Lỗi không nhịn được nổi da gà.Trong phòng im lặng như tờ.
Lâm Lỗi bị đả kích thật nặng, là Tần Vịnh cưỡng hôn cô, hắn đâu có hôn được ~ sao đến hắn cũng bị xem là địch? Lâm Phàm chẳng phúc hậu gì cả.Đang bực bội, nhìn thấy Tần Vịnh xách giỏ trái cây mua dọc đường định đi vào bếp, hắn thuận mồm bắt đầu gào rống ầm ỹ “Trời ơi anh họ, mau buông xuống! Tay mày bị thương không thể xách đồ nặng được! Lão họ Quách thật chả ra làm sao, ngồi tù rồi còn nhớ đến cái mạng nhỏ của mày.”Tần Vịnh loạng choạng sém chút thì đập mặt vô bồn nước, quay đầu câm nín nhìn Lâm Lỗi.
Thằng quỷ này không đi làm đạo diễn thật là tổn thất lớn cho giới điện ảnh.
Nhưng hắn diễn như vậy Lâm Phàm có tin không? Nếu Lâm Phàm tin hắn… Hắn sẽ ăn sạch giỏ trái cây này cả vỏ lẫn hạt!Lúc Tần Vịnh tự tin không cần ăn cả giỏ, cửa đột ngột bị đẩy ra.
Lâm Phàm chống gậy, vẻ mặt nôn nóng đi ra, “Bọn tay chân còn lại ra tay với ông tổng? Á, ông tổng tay anh sao thế?”Lâm Lỗi lặng lẽ nháy mắt với Tần Vịnh, đắc ý đã thành công, còn Tần Vịnh thì nửa mừng nửa lo.
Vui là vì Lâm Phàm vẫn quan tâm mình, lo là mình vừa mới nói ăn hết cả vỏ lẫn hột, hắn đau buồn nhìn trái thanh long…“Phàm Phàm em biết không, hôm nay bọn anh bị tay chân của lão Quách mai phục, may mắn anh sáng suốt uy phong, văn võ song toàn, tài trí hơn người, phong thái bất phàm, đẹp tựa Phan An, một cành hoa lê áp hải đường [8'>! Lúc ấy mới cứu được Tần Vịnh!” Cả năm không biết xấu hổ Lâm Lỗi ba hoa chích chòe, Lâm Phàm ngờ vực nhìn hắn “Anh cứu ông tổng? Vì sao ông tổng bị thương còn anh thì không? Hơn nữa không phải anh đánh không lại ông tổng à?”Lâm Lỗi thấy bị lột mặt không nhịn được nhục nhưng lại không thể bóc mẽ anh họ, đành cười ruồi “Hè hè anh đến trễ…”Lâm Phàm thấy Tần Vịnh nửa ngày không nói, rốt cuộc bản tính thiện lương vẫn chiếm thế thượng phong “Ông tổng, anh còn bị thương ở đâu không?”“Không…” Tần Vịnh thật tình không nói láo thêm được nữa, cảm thấy bản thân thật ghê tởm, lại lợi dụng lòng tốt của Lâm Phàm, nếu bị phát hiện phỏng chừng còn chết thảm hơn.“Tay hắn bị gãy rồi.
Ôi mẹ ơi lúc đó thật khủng khiếp nha, may mà bác sĩ nói không sao, nghỉ ngơi là được.
Chuyện này không dám để dì dượng anh biết, sợ họ lo lắng nên Lâm Phàm em đừng lộ ra đó, chỉ cần chăm sóc hắn nhiều chút là được.” Lâm Lỗi quyết định thúc đẩy anh họ, bằng không hai người giải tán lấy đâu ra náo nhiệt cho hắn xem.“Được, tôi không nói.
Ông tổng anh đừng cầm trái cây nữa, để tôi rửa.” Mấy ngày nay Lâm Phàm rất mâu thuẫn.
Mỗi chiều Lưu Mai đều đến chơi với cô, biết chuyện này xong đề nghị cô giữ khoảng cách nhưng hai người ở chung thế cô giữ kiểu gì.
Đành trốn trong phòng mỗi ngày đếm tóc cho qua, cô rầu sắp mọc râu luôn rồi.
Giờ cô tự cho mình lý do, ông tổng bị thương cô không thể không quan tâm.
Còn như nụ hôn hôm đó, coi như là bị con chó dễ thương vô ý liếm một cái đi, không thể so đo với chó được.Tần Vịnh tất nhiên không biết trong lòng Lâm Phàm hắn đã biến thành một con cún cưng, nửa mừng nửa lo mặc Lâm Phàm cầm giỏ trái cây trong tay đứng cạnh bồn nước rửa sạch, hắn ho khẽ một tiếng, thấy Lâm Lỗi đần độn đứng ở cửa hưởng thụ xem kịch, dứt khoát qua cầu rút ván “Lâm Lỗi mày về đi.”Lâm Lỗi đời nào chịu, tự mình đạo diễn vở kịch lớn như thế, sao không được thưởng thức? Đang tính cự tuyệt thấy Tần Vịnh dùng khẩu hình nhẹ nhàng phun ra một cái tên, hoảng hồn tới nỗi cúc hoa co rúm, vội vàng lắc đầu lia lịa.“Phàm Phàm anh đi trước đây, hôm khác gặp em nhá.” Sau đó chạy trốn biệt dạng.
Lâm Phàm chăm chú rửa nho khó hiểu nhìn bóng lưng thảm hại của hắn.
Nhà bếp chật chội còn lại mỗi hai người, không khí nháy mắt trở nên ngượng ngập, tựa hồ ngưng đọng lại.“Ông… tổng, lấy kem đánh răng lại giúp tôi.” Cô không nhịn được lên tiếng phá vỡ yên lặng, Tần Vịnh đang đứng sau lưng Lâm Phàm nhìn cô không biết chán, giải tỏa nỗi tương tư mấy ngày nay, nghe cô nói thì giật mình, nhanh nhẹn vào nhà tắm cầm kem đánh răng ra đến cạnh cô, khó hiểu hỏi “Lấy kem đánh răng làm gì.”“Rửa nho.” Lâm Phàm nặn kem ra tay xoa thành bọt, sau đó nhẹ nhàng bôi lên nho đã cắt cuống, tiếp đó rửa lại bằng nước lạnh.
Tần Vịnh nhìn mà kinh ngạc không thôi, rửa nho mà cũng lắm lề thói thế.
Nhưng ánh mắt lơ đễnh lướt đến thanh long bên cạnh, tức thì hắn lại đau khổ…
Thưa bóng đâm nghiêng lan mặt nước, thoảng hương tỏa xuống động hoàng hôn [9'>.Dưới ánh hoàng hôn đẹp vô cùng tận đó, mặt mày Tần Vịnh nhăn nhó nhìn một bàn đồ ăn má Trương đặc biệt làm, hối hận lúc đầu để Lâm Lỗi treo tay hắn lên.Lóng ngóng cầm đũa bằng tay trái gắp đồ ăn thử cho vào chén mình nhưng vẫn làm rớt xuống bàn mấy lần.
Hắn hết nói, nhìn tôm om, hải sâm xào bào ngư, cá hố chiên giòn và cua hấp trên bàn.
Đều là hải sản cần lột vỏ, không thì cũng trơn tuột khó gắp, tức nhất là món rau duy nhất lại là ngô xào hạt thông, kêu hắn gắp kiểu gì? Sao mà gắp! Má Trư