Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/659 lượt.
ơng bà cố ý hả?Rầu rĩ mấy phút, hắn suy nghĩ, có nên nói thật với Lâm Phàm không, dù sao chuyện này nói láo cũng không được lâu.
Nếu để cô phát hiện thì hậu quả càng nghiêm trọng hơn, hẳn là hắn nên làm người thành thật, may ra mới có cơ hội chiếm được lòng của Lâm Phàm.Đang cân nhắc nên mở miệng thế nào, Lâm Phàm nãy giờ ngồi đối diện hắn thở dài thật khẽ, chuyển qua ngồi bên cạnh hắn, bắt đầu bóc tôm.
Tần Vịnh thấy cô ngồi bên cạnh mình mừng rỡ, xem chừng cho dù hắn có nói Lâm Phàm cũng không đến mức phớt lờ hắn như cũ.Tần Vịnh đang chăm chú chuẩn bị bài thú tội trong đầu, một muỗng cơm đột ngột đưa đến bên miệng “Ông tổng, tay anh bị thương không tiện, để tôi đút anh.”Thấy hắn ăn uống vất vả khiến người ta đau lòng, cuối cùng không đành lòng mà giúp hắn.
Nếu bảo hắn cam đoan có thể kết hôn với Lâm Phàm, chung sống cả đời thì hắn không dám chắc.“Ừ, tôi chỉ muốn yêu đương một thời gian, sau đó kết hôn với người ấy.
Hoặc là ở vậy cả đời.” Lâm Phàm rửa chén rất nhanh nhưng cô phát hiện mình hơi căng thẳng? Căng thẳng gì chứ? Chẳng lẽ cô đang chờ đáp án của anh ta?“Nhưng em không yêu đương trước thì làm sao biết có thích hợp không mà cưới?” Tần Vịnh cảm thấy mình nói cũng chí lí.“Cho nên mới nói, chúng ta không hợp.
Tôi chỉ muốn tìm một người đàn ông bình thường, anh ấy có thể đưa đón con đi học mỗi ngày, cuối tuần dẫn nó đến công viên chơi, không cần lượn lờ quanh những người phụ nữ khác bên cạnh.
Tôi chỉ muốn một gia đình bình thường, anh hiểu ý tôi không?” Lâm Phàm lau tay, quay người nhìn hắn nghiêm túc, chẳng qua hơi mất tự chủ nắm chặt lấy gậy.“Anh…” Đột nhiên Tần Vịnh nghèo từ ngữ, hắn cảm thấy bản thân không thể cho Lâm Phàm cuộc sống như thế.
Hắn không dám nói mình là con trời nhưng cũng là rồng trong cõi người.
Cuộc sống bình thường nhạt nhẽo đó nhất định hắn không thích ứng được, nếu không làm được hắn sẽ không dễ dàng hứa hẹn.
Đã hứa nhất định phải làm được.Nhìn sắc mặt khó coi của hắn là biết đáp án, Lâm Phàm không nói thêm gì nữa chống gậy trở về phòng.
Cô tự hỏi, sao lại thất vọng chứ?Tần Vịnh đứng trong bếp, còn chưa làm rõ suy nghĩ của mình, bực bội vò đầu.
Kết hôn? Hai chữ này hắn chưa từng nghĩ tới, bản thân hắn vẫn không rõ ràng, hắn thích Lâm Phàm đến mức có thể kết hôn, duy trì cuộc sống sau hôn nhân chưa.Ban đêm, từng ô cửa sổ nhỏ trong cả khu chung cư đều sáng ánh đèn.
Mặt đất yên tĩnh thi thoảng lại vẳng đến vài tiếng chó sủa.
Trong cái đêm mây mờ trăng lặn thế này, Tần Vịnh ôm gối đứng trước cửa phòng ngủ gõ cửa nhè nhẹ, tính toán bổn cũ soạn lại.“Lâm Phàm anh sợ.” Môi hắn hơi bĩu lên, mắt ngân ngấn nước ấm ức nhìn cô, hi vọng lần này mỹ nam kế thực hiện thành công.Lâm Phàm bình tĩnh nhìn hắn hồi lâu, khẽ gật đầu, nhích chân ra tỏ ý hắn có thể đi vào.“Anh ngủ đi.” Tần Vịnh đang cao hứng phóc lên giường bày ra tư thế dụ dỗ, lẳng lặng chờ đợi cô thì Lâm Phàm ngồi trước bàn sách hờ hững lên tiếng.“Ủa? Em không ngủ à?” Tần Vịnh bất mãn hỏi.“Ngủ cả ngày rồi, giờ không buồn ngủ.” Lâm Phàm chăm chú xem sách, trả lời.Tần Vịnh vùi mặt vào gối đập thình thịch xả tức một hồi, lại làm như không có chuyện gì ngồi dậy “Anh cũng không ngủ.”“Ngày mai anh còn phải đi làm, ngủ sớm chút đi.” Giọng Lâm Phàm từ đầu chí cuối đều lạnh nhạt khiến Tần Vịnh hết sức ấm ức.Tuy hắn còn chưa nghĩ được rõ ràng nhưng hắn biết, hắn thích Lâm Phàm.
Cho dù Lâm Phàm muốn đánh chết hắn, hắn cũng thích.“Nà ~ nà, em hôn anh một cái, anh sẽ ngủ.” Tần vô lại dịch mông tới mép giường, hếch gương mặt tuấn tú lên khẽ chu mỏ ra đòi hôn, có lẽ nên nói là đòi ăn đập.Hắn hưng phấn thấy Lâm Phàm quay người chậm rãi áp lại gần mình, hơn nữa còn giơ hai tay ra dịu dàng áp lên hai má mình nữa.
Hắn kích động chu mỏ càng nhọn hơn.
Đột nhiên hai má đau điếng, hai tay Lâm Phàm tóm lấy má hắn dùng sức nhéo, banh ra hai bên.“Ngủ! Ngay!” Lâm Phàm ác ôn chà đạp mặt hắn, nhìn gương mặt bình thường đẹp trai vô độ hiện tại bị biến thành hình dạng kỳ quặc dưới tay mình, trong lòng nảy sinh khoái cảm thắng lợi.Thả tay ra nhìn hắn ra sức xoa má, ánh mắt ai oán uất ức lên án cô, tâm tình cô hết sức sung sướng quay lại bàn ngồi, nghiêm chỉnh xem sách.“Ngủ thì ngủ.” Tần Vịnh tức tối hầm hừ nằm xuống giường trùm chăn kín mít, lẳng lặng kháng nghị trong im lặng, rầu rĩ một hồi không nhịn được lại lén lút quan sát cô từ trong chăn.
Phát hiện căn bản cô không nhúc nhích, chăm chú đọc sách, bất lực thở dài.
Mình đúng là bại trong tay cô ấy rồi, nhưng đến khi nào cô mới tiếp nhận hắn đây? Tình yêu thật đúng là khiến người ta trở nên hèn mọn.Trong cái chăn thiếu không khí, Tần Vịnh mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Lâm Phàm ngồi trước bàn cảm giác được hơi thở của hắn nhè nhẹ bình thường liền buông sách xuống, chống tay di chuyển đến mép giường, bước chân nhẹ bẫng.
Dịu dàng kéo chăn cho hắn, nhìn gương mặt ngủ say mà lòng ngổn ngang.“Em sẽ xem là thật.
Đừng hại em có được không?” Trả lời cô chỉ có tiếng gió từ ngoài cửa lùa vào lật mấy trang sách lên.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Lại là sáng sớm n