Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/712 lượt.

ã diễn trò thì phải diễn cho giống một chút.Lâm Phàm ngoan ngoãn ngồi trên đùi hắn, vùi đầu vào hõm vai hắn, ôm chặt cứng, hoàn toàn xây dựng tâm trạng sợ hãi khủng hoảng.Trân Hương cũng được cởi trói, ngồi xổm co ro trong một góc, ánh mắt nhạy bén quan sát bố trí của các họng súng bắn tỉa chung quanh, kế hoạch là một lát phải bắt tên trùm trước hay là giết bọn bắn tỉa ở cửa sổ trước.“Anh Tần, còn cần bao lâu nữa?” Trùm mafia có phần sốt ruột.“Ít nhất phải nửa tiếng nữa trực thăng mới tới được.” Tần Vịnh tì trán lên đỉnh đầu Lâm Phàm, khiến người ta không nhìn ra biểu cảm trên mặt hắn lúc này.“Sao lâu thế?” Gã đẹp trai được gọi là anh ba hoài nghi nhìn hắn chòng chọc.“Nó là trực thăng, không phải tên lửa.” Tần Vịnh nhìn nhìn người đẹp rũ đầu tuyệt vọng trong góc, ánh mắt sâu xa khó dò.“Hừ! Đừng có mồm loa mép giải với ông.
Âm thanh này làm Lâm Phàm nghĩ tới lúc nhỏ, hàng xóm đốt pháo đầu năm, tiếng nổ không ngừng lấy một chút.Cô ta mỉm cười đầy hưởng thụ, nã súng một cách phấn khích.
Hai cánh tay thon dài không ngừng dang ra hoặc đan chéo vào nhau.
Phối hợp với tiếng súng, vỏ đạn không ngớt rơi lanh canh trên đất, mà cô ta tránh được hết mọi phát súng của đối phương.
Không, nên nói là, khoảnh khắc đối phương ngắm chuẩn cô ta, chuẩn bị bắn trúng thì cô ta đã đi trước một bước, tiễn gã đó về tây phương.Cô đang xem đến khúc hứng thú nhất thì một thứ nảy lên, nằm trên mặt đất, theo lực đẩy của súng bắn không ngừng lăn về phía sau.
Tần Vịnh chộp lấy Lâm Phàm ngã người ra sau.
Đùng một tiếng, chung quanh nổ tung.
Thì ra là tên anh ba quăng một trái lựu đạn 67, đáng sợ không phải là phạm vi phát nổ mà là dư lực của nó.
Cho dù Tần Vịnh đã ôm Lâm Phàm lăn ra sau thùng hàng thì vẫn có không ít mảnh vỡ xé rách không khí găm vào lưng hắn.Lâm Phàm trợn tròn mắt, luống cuống nhìn Tần Vịnh đè trên người mình, che chở cho cô, hai tay run rẩy bợ lấy má hắn “Kojiro? Kojiro?”“Không sao, anh không nỡ để một mình em sống trên đời đâu.” Tần Vịnh mở mắt cười nói, chóp mũi hai người đụng vào nhau, vài sợi tóc đen chọc lên trán Lâm Phàm.Lâm Phàm ngơ ngác nhìn hắn, đột nhiên nghểnh cằm lên dán môi mình vào đôi môi mỏng gợi cảm của Tần Vịnh.
Đáng tiếc chỉ chạm vào vài giây, Lâm Phàm đã nhẹ nhàng đẩy hắn ra, cảnh giác nhìn chằm chằm chung quanh.Từ đầu chí cuối, tiếng súng không hề ngừng.
Lúc này đối phương chỉ còn lại mỗi anh cả và anh ba nấp sau bục sắt.
Vai và đùi Trân Hương cũng bị trúng đạn, may mà không đụng vào động mạch.Lâm Phàm cũng chỉ bị bóc một mảng da, nếu lúc đó Tần Vịnh không kịp thời che cho cô, e là bây giờ cô đã đi gặp bà ngoại rồi.Người đẹp chạy mấy bước, tung người nhảy lên bục sắt, lấy tốc độ như gió lốc giơ súng bắn vào tay phải đang cầm súng của tên anh ba.
Cùng với tiếng kêu thảm thiết của gã, người đẹp thích thú cất súng trong tay trái, rút một con dao găm ra không ngừng sượt qua gân tay gân chân, động mạch của anh ba, say sưa như đang điêu khắc một tác phẩm nghệ thuật.
Tốc độ cực nhanh, mấy giây sau vết thương mới trào máu, một tay cầm súng khác không ngừng đánh bạt bàn tay cầm súng của tên trùm, đùa bỡn chĩa họng súng vào giữa hai chân mày gã.“Thuật đấu súng mạnh thật…” Trân Hương sững sờ lẩm bẩm, che vết thương cố sức đi tới bên cạnh Lâm Phàm hỏi “Anh ta thế nào rồi?”Tần Vịnh nằm sấp trên đất muốn đòi hôn thêm cái nữa, ỉu xìu sờ trán không nói, mấy bà cô giả vờ yếu đuối này, người nào người nấy đều không giống người.Lâm Phàm đau lòng quỳ xổm bên cạnh, không dám chạm vào hắn, sợ vết thương nặng thêm.
Cô đâu có biết, Tần Vịnh hành động kịp thời, lại có mấy thùng hàng kiên cố che chắn nên vết thương trên lưng hắn nhìn thì máu me kinh hồn, thực chất chỉ tróc da mà thôi.
Cái này gọi là lo quá hóa hoảng.Tần Vịnh chậm chạp đứng dậy, không quên ôm Lâm Phàm thuận tiện dựa vào người cô.
Vừa rồi Lâm Phàm chủ động hôn hắn, kiếp nô tài của hắn có thể trở mình thành địa chủ được rồi.“Cô gái này mạnh quá, không biết cô ta sẽ làm gì với chúng ta.” Lâm Phàm hơi lo lắng, nếu cô đấu với cô ta, cơ hội thắng không có lấy một phần trăm.“Yên tâm, cô ta sẽ không làm gì chúng ta.” Tần Vịnh tự tin trả lời, thấy hai người nhìn mình không hiểu, hắn nhướng mày giải thích “Chiếc trực thăng MI24 của anh mua từ chỗ cô ta, vả lại còn có mấy giao dịch chưa hoàn thành, sao cô ta để anh chết được?”Lâm Phàm ngộ ra “Anh đã nhận ra từ đầu rồi?”“Ừ, năng lực của cô ta đối phó mấy tên này chắc là không vấn đề gì.
Bằng không sao anh để em mạo hiểm chui vào được?” Tần Vịnh kiêu ngạo đáp.“Anh buôn lậu vũ khí?” Trân Hương sắc bén chỉ ra điểm mấu chốt, Tần Vịnh hơi xấu hổ ho khẽ, không trả lời câu hỏi của cô.“Không phải lúc nãy mày hỏi tao là ai sao? Bây giờ mày sắp chết rồi, để tao nói cho mày vậy.” Người đẹp say mê nhìn máu phun ra từ các động mạch của tên anh ba, ngồi sụp xuống bên cạnh gã, yểu điệu thò đầu vô khoảng trống giữa vành tai hai tên, cằm nhếch lên một cách hoàn mỹ, bờ môi đỏ thắm khẽ hé, thong thả nhả ra hai chữ.
Tiếng nhỏ tới mức chỉ có hai kẻ quỳ sau bục mới nghe được.Chỉ thấy hai ng