Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.
ười kinh hoàng trợn trừng mắt, toàn thân run lẩy bẩy.
Người đẹp cười khẽ, nuối tiếc đứng dậy “Đáng tiếc không có thời gian chơi với chúng mày, hôm nay tao vui lắm đấy.” Khẽ híp mắt hưởng thụ, lẩy cò súng.Hai tên mafia ngã xuống đất chết không nhắm mắt, tròng mắt rã rời nhìn nóc nhà kho trừng trừng.“Tiểu thư, vừa rồi cô nói tôi buôn lậu vũ khí, tôi giận lắm nhé.
Người ta buôn bán đàng hoàng đấy.” Người đẹp che miệng mỉm cười, sóng mắt đong đưa quyến rũ nói không nên lời.Ai ngờ cô ta đang nói nói cười cười lại nhấc tay cầm súng lên, chĩa vào Trân Hương, mỉm cười dịu dàng “Thời gian thực sự không đủ, cô cũng cùng chết đi.”“Nếu cô ra tay, việc làm ăn của chúng ta lập tức chấm dứt.” Tần Vịnh lạnh lùng lên tiếng, nói thật giờ phút này hắn vẫn không đoán được chính xác lối suy nghĩ của người đàn bà này.
Lâm Phàm căng thẳng siết khẩu súng trong tay, biết nếu cô ta thật sự ra tay, e là bọn họ lành ít dữ nhiều.“Ồ ~? Sao có thể như vậy ~” Người đẹp bất mãn chu đôi môi đỏ mê người nũng nịu song súng trong tay vẫn buông xuống.
“Được rồi, anh Tần anh thiếu nợ tôi một lần nha.” Nói xong nháy mắt giấu súng đi, khiến Lâm Phàm không khỏi âm thầm than thở, thuật đấu súng của cô ta rất giỏi mà thuật giấu súng cũng hạng nhất.“Ha ha, lát nữa chắc đặc nhiệm sẽ xông vào.
Có phải cô không tiện ở lại không?” Tần Vịnh mỉm cười nhắc nhở, lòng thì đổ mồ hôi lạnh, may mà cô ta còn băn khoăn, không có làm việc tùy hứng.“Tôi cùng mọi người đi ra.” Người đẹp vuốt lại mái tóc đen rối bời, quay đầu cười tươi tắn với bọn họ.Trân Hương đứng sau cùng, mặt tối sầm, đột nhiên mở miệng “Cô là Hera.”
Trận đấu súng chấn động cả nước đã diễn ra một tuần.
Bọn Tần Vịnh sau khi bị thẩm vấn hết sức chặt chẽ hết lần này đến lần khác, rốt cuộc cũng được tự do hoàn toàn.“Không có anh, đám con tin đâu chỉ một chết, tám bị thương chứ? Giờ còn dám nghi ngờ anh là đồng bọn, muốn điều tra anh, thật là làm lòng người ta băng giá mà.” Tần Vịnh bày ra bộ dạng Tây Thi nhăn mặt, định tranh thủ sự đồng tình của Lâm Phàm.
Cứ tưởng trải qua việc Lâm Phàm chủ động hôn hắn lần trước, thân phận nô tài của hắn có thể lật mình thành địa chủ rồi, cho dù không được làm địa chủ thì làm anh nông dân bình thường cũng được đi, ai dè mọi chuyện vẫn y như cũ, cô vẫn không tiến thêm một bước nào.“Đó là trình tự bình thường, cần phải điều tra mấy con cá lọt lưới.
Hơn nữa chúng ta có thể ra khỏi đó, hiềm nghi cũng không nhỏ.” Lâm Phàm cẩn thận khử trùng vết thương sau lưng cho hắn.“Hứ, anh mà là đồng đảng với cái loại ấy á?” Tần Vịnh tức tối, lại nói “Sao bọn họ không mời Hera về kiểm tra luôn đi?”Lâm Phàm lườm hắn “Cô ta vừa tới gần đám đông liền biến mất tăm, không ai phát hiện ra.”Giúp hắn mặc áo vào, Lâm Phàm cầm trái cây trên bàn lên chuẩn bị đi qua phòng bệnh kế bên thăm Trân Hương.
Vừa đứng dậy thì cánh tay đã bị Tần Vịnh giữ chặt.
Vì sao Tần Vịnh lại giao dịch với chúng?” Trân Hương hỏi liền một mạch vấn đề liên quan đến súng ống, làm Lâm Phàm không kịp trở tay.“Tớ không biết.” Lâm Phàm lẳng lặng cắt táo thành từng miếng, rũ mắt xuống, vẻ mặt phức tạp.“Nếu Tần Vịnh làm ra chuyện tội ác tày trời, cậu cũng định che giấu dùm anh ta ư?” Vẻ mặt Trân Hương có chút dữ tợn, nếu không phải hai vai bị thương chỉ sợ giờ phút này cô ấy đã bật dậy tóm lấy cô tra khảo rồi.Lâm Phàm một mực im lặng, cắt táo thành từng miếng đều tăm tắp.
Chờ đến khi cắt xong miếng cuối cùng cô mới bình thản nói “Đến địa ngục anh ấy cũng chịu đi cùng tớ, sao tớ lại để ý việc anh ấy làm.
Cho dù có một ngày anh ấy giết người, tớ cũng sẽ giúp anh ấy chôn xác.
Tớ chưa hề nói mình là người tốt, cũng chưa từng có ai vì tớ mà vứt bỏ tính mạng.
Càng chưa từng có ai ngày nào cũng kiên nhẫn đưa đón tớ đi làm, nhớ kỹ từng ly từng tý mơ ước tớ nói ra trong lúc vô tình, sau đó cố gắng thực hiện mang lại bất ngờ cho tớ.
Thế nên, cho dù anh ấy có gây ra chuyện tày trời tới đâu đi nữa, tớ cũng bằng lòng gánh vác cùng anh ấy.”Những lời này Lâm Phàm nói rất dứt khoát, thong thả, nói xong cô cũng thấy nhẹ nhõm hẳn, dường như trút hết tất cả những suy nghĩ đè nén trong lòng bấy lâu ra.Sắc mặt Trân Hương càng lúc càng khó coi “Cậu quên lời thề lúc chúng ta nhập ngũ rồi sao?”“Vì anh ấy, tớ không quan tâm việc mình trở thành người thất hứa.
Trân Hương, tớ biết cậu nghĩ gì.
Có lẽ sau này tớ sẽ hối hận, nhưng hiện giờ tớ rất thỏa mãn, rất hạnh phúc.
Vậy là đủ rồi.
Thậm chí chúng ta không thể bảo đảm bản thân có thể bình an sống hết đời này, đúng không?”“Cậu đúng là bị thằng cha kia tẩy não rồi!” Trân Hương tức giận gạt trái cây Lâm Phàm đưa tới, căm tức trừng cô, không hiểu vì sao đồng đội tốt nhất ngày xưa, đồng chí chính trực nhất lại vì một người đàn ông mà vi phạm lời thề của người lính, thà rằng làm một tên tội phạm.Lâm Phàm không nói chuyện, cô tự nhận mình không phải thánh nhân, không có giác ngộ vì lê dân bá tánh trong thiên hạ mà dâng lên tất cả.
Cô chỉ muốn cùng một chỗ với người yêu cô, bất kể là làm gì.Khẽ thở dài