Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/713 lượt.
br>Vừa vặn người kia quay lại, bốn mắt nhìn nhau.
Đối phương đột ngột nhìn cô cười quỷ dị, kế đó nụ cười kia bị cánh cửa thang máy che khuất.
Lâm Phàm rùng mình nhìn cửa thang máy, là Hera!
Lâm Lỗi Không Được Chờ Mong
Lâm Phàm xông vào thang máy điên cuồng ấn số, nhìn bảng hiển thị số tầng đi xuống với tốc độ chậm như sên mà nóng hết ruột gan.
Cô cắn răng, xoay người chạy vào lối cầu thang bộ, chạy như điên không ngừng nghỉ lên lầu 8.
Trong lòng thấp thỏm suy đoán, vì sao Hera xuất hiện? Mục tiêu là Trân Hương hay là Tần Vịnh.“Cô sốt ruột tìm tôi sao?”Khi Lâm Phàm thở dốc leo lên khúc quanh lầu bảy thì, bất ngờ thấy Hera vòng hai tay trước ngực đứng trên cầu thang, vẻ mặt hứng thú trông xuống.Lâm Phàm mím môi, cảnh giác liếc đuôi mắt quan sát tình thế chung quanh, trong óc đã vạch ra một chuỗi hành động phản ứng.“Hì hì, không cần căng thẳng.
Cô là người phụ nữ của anh Tần, tôi mà động vào cô thì hậu quả nghiêm trọng lắm.” Hera đưa bàn tay thon lên che miệng cười khẽ.“Cô muốn ra tay với Trân Hương?”“Trân Hương? Là người lần trước nói tôi buôn lậu vũ khí?” Hera chống ngón trỏ vào cằm, hơi trề môi giả vờ suy nghĩ, kế đó lại cười quỷ dị mà mê người “Cô nghĩ nhiều quá, cô ta không đủ tư cách khiến tôi tự ra tay.”
“Vậy cô tới đây làm gì?” Lâm Phàm ngờ vực, theo lời cô ta thì không phải tìm Tần Vịnh cũng chẳng phải vì Trân Hương.
Lần đầu gặp nhau, từng cảnh từng cảnh như một cuộn phim lướt qua trong óc hắn, hắn chưa từng nghĩ, có ngày hắn sẽ khăng khăng một mực yêu Lâm Phàm như thế.Từ hảo cảm lúc đầu dần dần biến thành thích, theo tháng ngày góp nhặt, thích dần biến thành yêu sâu đậm.“Đúng là hồ đồ mà!” Ông Tần tức giận phủi tay bỏ đi.
Mặc dù mới đầu ông cũng ưa Lâm Phàm nhưng điều kiện là con an toàn mà không phải như bây giờ, đến mạng cũng chuẩn bị sung vào.“Ôi, mẹ đi khuyên ba con, con suy nghĩ cho kỹ đi.
Ba mẹ cũng vì con thôi!” Bà Tần bất lực đứng dậy chuẩn bị đuổi theo ông Tần, song Tần Vịnh lại nói một câu “Vậy ý ba mẹ là, tất cả đặc nhiệm đều không thể kết hôn? Bởi vì bọn họ bảo vệ nhân dân có thể mất mạng bất cứ lúc nào?”Bà Tần nhất thời nghẹn họng, bị Tần Vịnh nói làm mặt mày đỏ bừng nhưng lại không tìm ra câu gì phản bác, nghĩ bụng vẫn là để ông già dạy dỗ, mồm miệng mình không được.“Ý ba mẹ không phải thế… Ầy, nói không lại con!” Bà Tần đau đầu xoa thái dương, đi kiếm ông Tần.Trong phòng, Tần Vịnh ngồi ở mép giường, nhìn canh Lâm Phàm đem tới lúc nãy, ánh mắt xẹt qua tia sáng mê hoặc không biết tên.“Mew… Meowth… mỗi lần kêu tên mày là tao nổi da gà, mày nói óc ba mày có bị co giật không.
Hết chuyện kêu mày Meowth? Rõ ràng là vượng vượng [12'>.” Nhà riêng của Lâm Lỗi, Meowth thoải mái nằm trên sofa, không thèm liếc cái tên đàn ông thô bỉ trước mắt lấy một cái.“Tính nết y chang ba mày, không biết tốt xấu.” Lâm Lỗi bực bội dùng chân xoa đầu Meowth, phát hiện cảm giác không tệ, hai chân trái phải lập tức phối hợp tấn công đầu Meowth.“Anh là đồ ngu si.” Cô Dương từ phòng ngủ lầu 2 đi ra, lãnh đạm đi tới ngồi cạnh Meowth, cầm nĩa ăn trái cây trên bàn chọc vô chân Lâm Lỗi.
Lâm Lỗi run lập cập vội vàng rụt chân về “Ui cha cô là đồ biến thái!”Meowth uể oải ngẩng đầu nhìn hai người, vặn mình dựng bộ lông ngắn ngủn đen xì lên, nhảy xuống sofa chui vào ổ chó của mình.“Chó Tần Vịnh nuôi y chang tính hắn!” Lâm Lỗi căm hận quát tháo với cái ổ chó trong phòng khách.
Mình đi hầu con mực này ăn ngon mặc đẹp, kết quả tính nó xấu y chang Tần Vịnh.Cô Dương bình thản như không, ngồi xếp bằng chăm chú xem ti vi.“Tôi nói này Dương Thông, cô tính ở nhà tôi bao lâu đây? Kì hạn nhiệm vụ mẹ cô giao phó là lúc nào?” Gần đây Lâm Lỗi sầu não cực điểm, chẳng những phải nuôi chó dùm người ta, còn phải nuôi con gái thay người ta nữa.Dương Thông nguýt hắn một cái, không nói chuyện, tập trung xem ti vi.Thì ra mẹ Dương Thông và bà Lâm là bạn thân.
Bà Dương vô tình biết Lâm Lỗi đang xem mắt từ chỗ bà Lâm.
Thế là Mao Toại tự tiến cử, lập tức dâng con gái mình lên.
Sau một thời gian dài phát hiện hai người chẳng có tiến triển gì, bà Dương sốt ruột, cùng bà Lâm ra mệnh lệnh chết người.“Hũ nút, nhàm chán! Lâm Phàm còn thú vị hơn cô!” Lâm Lỗi hoàn toàn bùng nổ, chó và người bên cạnh sao toàn cái nết này.Dương Thông chậm rãi quay đầu nghiêm túc nhìn hắn chằm chằm, nửa ngày không lên tiếng.
Lúc Lâm Lỗi hưng phấn chờ đợi cô nổi giận thì, cô lại tỉnh bơ quay đầu tiếp tục xem ti vi.Lâm Lỗi thua triệt để, vớ lấy áo khoác nói với cô “Chán chết cô! Vừa ác vừa chán! Tôi đi thăm Tần Vịnh!” Nói xong như hồn ma lướt ra khỏi nhà mình.Trên đường đi hắn cứ nghĩ mãi, không biết có phải bản thân làm ra chuyện thất đức nào không mà bây giờ bị báo ứng thế này.
Khổ nỗi hắn nghĩ từ cửa nhà tới cửa phòng bệnh cũng không nghĩ ra mình gây nên nghiệt gì.Nản lòng thở dài, mở cửa phòng “Tao X! Hai người đang làm cái gì!!”Trong phòng bệnh, hai thân hình quấn quít lấy nhau lập tức tách ra.“Cút ra ngoài!” Tần Vịnh tức tốc kéo áo sơ mi đã tuột